Bài viết

NGƯỜI CHỊ VÀ CHIẾC GHẾ TRỐNG

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một gia đình có hai chị em.

Người em lên đường khi còn rất trẻ.

Người chị ở nhà chăm sóc cha mẹ.

Trong những bữa cơm, chiếc ghế của người em luôn được giữ lại.

Ban đầu, mọi người nghĩ đó chỉ là thói quen.

Nhưng năm tháng trôi qua, chiếc ghế vẫn ở đó.

Người mẹ đôi khi vẫn đặt thêm một bát cơm.

Người chị nhìn thấy nhưng không nói.

Một ngày, mẹ hỏi:

“Con có nghĩ em sẽ về không?”

Người chị im lặng.

Bà không muốn nói điều khiến mẹ đau lòng.

Nhiều năm sau, tin báo về.

Người em đã hy sinh.

Mẹ ngồi trước chiếc ghế rất lâu.

Bà không khóc.

Chỉ nói:

“Vậy là nó không về nữa.”

Từ hôm đó, chiếc ghế được cất đi.

Nhưng người chị vẫn nhớ những bữa cơm ngày trước.

Em trai thường ngồi ở đó, kể chuyện trường lớp, kể chuyện bạn bè.

Những câu chuyện nhỏ bé ấy ngày nay đã trở thành ký ức quý giá.

Sau này, người chị kể cho con mình:

“Ngày trước, mẹ có một người em.”

Cô kể về tính cách của em, về những điều em thích và những ước mơ còn dang dở.

Người con hỏi:

“Mẹ có nhớ cậu không?”

Cô trả lời:

“Nhớ chứ.”

Rồi cô nói:

“Nhưng nhớ không có nghĩa là phải sống mãi trong buồn đau.”

Cô muốn con hiểu rằng những người đã hy sinh cũng mong người ở lại được sống bình thường.

Chiếc ghế trống đã biến mất.

Nhưng câu chuyện của người ngồi trên chiếc ghế ấy vẫn còn trong gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn