NGƯỜI CHỊ VÀ CHIẾC VÕNG BẠT NUÔI THƯƠNG BINH
NGƯỜI CHỊ VÀ CHIẾC VÕNG BẠT NUÔI THƯƠNG BINH
Trạm phẫu thuật dã chiến nằm sâu trong hang đá Ba Lòng luôn chìm trong bầu không khí khẩn trương, nghẹt thở vì những ca cấp cứu. Chị Mai, cô y tá trưởng có dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt luôn ngời sáng tình thương, là linh hồn của cả đơn vị quân y. Tài sản quý giá nhất mà chị tự tay quản lý, gìn giữ là hệ thống mười chiếc võng bạt sờn cũ treo san sát bên vách đá. Chiếc võng bạt không chỉ là nơi ngả lưng cho các thương binh sau những giờ phút đớn đau thể xác tột cùng vì bom đạn giặc. Nó còn là chiếc nôi dịu dàng, đưa họ vào giấc ngủ bình yên qua những lời động viên, an ủi ngọt ngào đầy tình chị em ruột thịt. Hằng ngày, bất chấp máy bay địch lùng sục oanh tạc dữ dội ngoài cửa hang, chị Mai vẫn đi gom lá cây khô lót dưới võng cho ấm. Chị tự tay giặt giũ từng tấm bạt dính máu, phơi khô dưới nắng rừng để giữ cho các chiến sĩ luôn được sạch sẽ, an toàn cách ly. Sự chăm sóc ân cần của chị đã giúp hàng trăm người lính trẻ mau chóng bình phục vết thương, trở lại hàng ngũ chiến đấu kiên cường. Chiếc võng bạt thời hoa lửa của chị Mai mãi là biểu tượng đẹp đẽ cho lòng nhân văn và đức hy sinh vô bờ bến của người phụ nữ.


