NGƯỜI CHỊ VÁ CỜ TRÊN CỘT MỐC BIÊN THÙY
NGƯỜI CHỊ VÁ CỜ TRÊN CỘT MỐC BIÊN THÙY
Trên đỉnh cao điểm biên giới lộng gió và đầy bom đạn, lá cờ Tổ quốc đỏ tươi luôn kiên cường tung bay kiêu hãnh. Sau mỗi trận càn quét dữ dội của địch, lá cờ lại bị những mảnh đạn pháo chém phạt rách tả tơi vài góc vải nền. Và cứ khi tiếng súng vừa dứt, người ta lại thấy bóng dáng một cô gái nhỏ nhắn trèo lên đỉnh cột buồm thép cao vút. Chị là Trầm, người con gái giao liên có đôi mắt sáng và đôi bàn tay khéo léo dũng cảm nhất tiểu đội nữ thanh niên xung phong. Chị mang theo chiếc giỏ khâu, tỉ mẩn dùng từng sợi chỉ đỏ thắm để vá lại những vết rách trên nền vải cờ thiêng liêng đất mẹ. Dù gió núi thổi mạnh làm người rung rinh, dù hiểm nguy cận kề, ánh mắt chị vẫn kiên định nhìn về phía con đường huyết mạch. Lá cờ sau mỗi lần vá lại càng thêm đỏ tươi, trở thành ngọn hải đăng tinh thần dẫn lối cho những đoàn xe ra trận bình an. Đối với những chiến sĩ lái xe đêm vượt đỉnh đèo, nhìn thấy lá cờ tung bay là nhìn thấy niềm tin chiến thắng ngày mai tươi sáng. Trong một trận đánh khốc liệt, chị Trầm đã anh dũng hy sinh khi tay vẫn ôm chặt lá cờ chưa kịp vá xong phần góc đỏ. Tấm gương của người con gái vá cờ thời hoa lửa đã hóa thành ngọn lửa thắp sáng lòng quả cảm của thế hệ trẻ anh hùng.



