NGƯỜI CHỊ VÀ ĐÔI DÉP CAO SU
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người chị từng mua cho em trai đôi dép cao su trước ngày anh lên đường.
Anh thử dép rồi nói:
“Đi êm lắm.”
Chị cười:
“Giữ cẩn thận.”
Anh nói:
“Bao giờ về mua đôi khác.”
Nhưng anh không trở về.
Đôi dép được gửi về.
Người chị đặt chúng dưới chân giường.
Mỗi lần nhìn thấy, chị lại nhớ em.
Nhiều năm sau, đôi dép đã cũ.
Một người cháu muốn đem bỏ.
Chị nói:
“Để đấy.”
Cậu hỏi:
“Có dùng được đâu.”
Chị đáp:
“Không cần dùng.”
Cậu không hiểu.
Nhưng sau khi nghe câu chuyện, cậu không nói nữa.
Đôi dép nằm im trong chiếc hộp.
Nó từng đưa một người trẻ đi qua những con đường xa.
Giờ đây, nó chỉ đưa ký ức trở về.
Người chị giữ đôi dép không phải vì chúng có giá trị.
Chúng chỉ là đôi dép bình thường.
Nhưng đó là thứ cuối cùng em trai bà từng mang.
Và với một người ở lại, đôi khi một vật bình thường nhất lại là thứ quý giá nhất.



