Người chiến sĩ an ninh Đoàn Phước Truyền thuộc Đoàn 180
Người chiến sĩ an ninh Đoàn Phước Truyền thuộc Đoàn 180

Phần viết tiếp cho câu chuyện hỏa lực đầy xúc động và kiêu hùng về người chiến sĩ an ninh Đoàn Phước Truyền thuộc Đoàn 180 (An ninh vũ trang miền Nam):
...Trong một lần đánh trực tiếp, chiến sĩ Đoàn Phước Truyền bị một trái pháo nổ làm đứt gần hết cánh tay phải.
Máu tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vạt áo bạt. Cơn đau ập đến dữ dội làm mắt ông tối sầm lại. Thế nhưng, nhìn về phía trước, chiếc xe tăng địch vẫn đang gầm rú, xích sắt nghiến nát công sự, họng súng chĩa thẳng về hướng bộ chỉ huy căn cứ. Ý nghĩ về lời dặn dò anh em trước trận đấu bỗng vang lên trong đầu ông như một mệnh lệnh thiêng liêng: “Mất súng thì anh em không còn gì để chống được xe tăng... phải bảo vệ bằng được căn cứ!”
Bằng một nghị lực phi thường gồng lên giữa ranh giới sinh tử, Đoàn Phước Truyền không nạt chí. Ông dùng cái tay trái còn nguyên vẹn, ghì chặt lấy khẩu B40. Hàm răng ông cắn chặt vào vạt áo để ngăn một tiếng rên rỉ, bờ vai trái tì mạnh vào báng súng. Một tay, một mắt ngắm, ông lấy thân mình làm bệ phóng.
“Đoàng!”
Luồng hỏa tuyến từ khẩu B40 vút đi, xé toạc màn sương khói dày đặc của chiến trường Thiện Ngôn, lao thẳng vào chiếc xe tăng dẫn đầu. Một tiếng nổ hộ lớn vang trời, chiếc xe bọc thép khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt như một ngọn đuốc khổng lồ. Lửa từ xe tăng địch rực sáng một góc rừng, thắp lên niềm tin cho toàn đội. Thấy chiếc đi đầu nổ tung, những chiếc xe tăng phía sau hốt hoảng lùi lại, đội hình địch rối loạn.
Chính "hoa lửa" từ khẩu B40 của người thương binh một tay ấy đã chặn đứng trận càn quét hiểm độc của giặc vào lòng căn cứ Trung ương Cục. Sau phát bắn định mệnh đó, Đoàn Phước Truyền ngã gục xuống vì mất máu quá nhiều, nhưng môi ông khẽ mỉm cười khi nghe tiếng đồng đội hô vang: "Xe tăng cháy rồi! Xung phong!"
Những Nốt Trầm Sau Cơn Bão Lửa
Sau trận chiến sinh tử ở Thiện Ngôn, chiến sĩ Đoàn Phước Truyền được đưa về tuyến sau cứu chữa. Cánh tay phải của ông vĩnh viễn nằm lại với mảnh đất Tây Ninh đầy nắng gió, nhưng tinh thần của người chiến sĩ Đoàn 180 thì không một mảnh bom nào bẻ gãy được.
Hơn 12 năm nếm mật nằm gai, trải qua hàng trăm trận đánh lớn nhỏ, ông và các đồng đội ở Đoàn 180 đã dệt nên một huyền thoại bằng máu và lòng trung thành tuyệt đối. Họ là lá chắn thép thầm lặng, bảo vệ an toàn cho các đồng chí lãnh đạo Trung ương Cục miền Nam – linh hồn của cuộc kháng chiến.
Hôm nay, ngồi giữa thời bình, nhìn cánh tay áo bên phải trống trải bay nhẹ trong gió, cựu sĩ quan an ninh Đoàn Phước Truyền khẽ nheo đôi mắt đã hằn in vết chân chim của thời gian. Ký ức về một thời "hoa lửa" bốc cháy ngùn ngụt tại Thiện Ngôn năm 1968 chưa bao giờ phai nhạt. Với ông, vết thương ấy không phải là nỗi đau, mà là một "bông hoa lửa" rực rỡ nhất của tuổi trẻ – bông hoa được thắp lên từ lòng yêu nước, tình đồng đội và lời thề giữ vững màu cờ tổ quốc.



