Người chiến sĩ an ninh vũ trang của Bình Định
La Văn Tiến là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân của tỉnh Bình Định, thuộc thế hệ những chiến sĩ hoạt động trong lực lượng An ninh vũ trang ở miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Ông sinh năm 1940 tại thôn Cẩn Hậu, xã Hoài Sơn, huyện Hoài Nhơn, nay thuộc thị xã Hoài Nhơn, Bình Định. Năm 1960, khi mới 19 tuổi, ông thoát ly gia đình và tham gia lực lượng an ninh. Trong hơn bảy năm hoạt động, ông nhiều lần trực tiếp chiến đấu, vừa thực hiện nhiệm vụ của một chiến sĩ an ninh vũ trang, vừa tham gia bảo vệ cán bộ và các cơ quan cách mạng. Theo hồ sơ lịch sử của tỉnh, ông từng độc lập chiến đấu 20 trận, tiêu diệt nhiều đối phương và phối hợp cùng đồng đội trong nhiều trận khác; ông cũng lập thành tích bắn cháy một máy bay trực thăng HU-1A của Mỹ. Ngày 26/3/1968, La Văn Tiến hy sinh trên đường tuần tra bảo vệ Ban Chỉ huy tiền phương khi mới 28 tuổi. Năm 1998, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của ông đặc biệt bởi công việc an ninh vũ trang thường diễn ra âm thầm, nhưng lại trực tiếp bảo vệ các cơ quan, cán bộ và cơ sở cách mạng trong những địa bàn rất nguy hiểm.
La Văn Tiến sinh năm 1940 tại thôn Cẩn Hậu, xã Hoài Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Ông lớn lên trong một vùng quê miền Trung có đời sống còn nhiều khó khăn và chịu ảnh hưởng trực tiếp của chiến tranh.
Những năm đầu thập niên 1960 là thời kỳ phong trào cách mạng ở miền Nam có nhiều biến động. Tại Bình Định, lực lượng cách mạng vừa phải xây dựng cơ sở, vừa bảo vệ cán bộ và đối phó với sự truy quét của đối phương. Trong hoàn cảnh ấy, công tác an ninh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Không phải tất cả những người làm cách mạng đều trực tiếp xuất hiện ở tuyến đầu. Có những cán bộ phải làm nhiệm vụ bảo vệ cơ quan, bảo vệ lãnh đạo, nắm tình hình và đảm bảo an toàn cho các cơ sở. Lực lượng An ninh vũ trang tỉnh Bình Định được hình thành và phát triển chính trong hoàn cảnh đó. Các tài liệu của tỉnh cho biết tổ chức tiền thân của Ban An ninh tỉnh được hình thành từ cuối năm 1959, đáp ứng yêu cầu bảo vệ tổ chức và cán bộ cách mạng.
La Văn Tiến tham gia lực lượng này vào năm 1960, khi mới 19 tuổi.
Đối với một chàng trai trẻ, đây là một quyết định quan trọng. Từ cuộc sống của một người dân quê, ông bước vào môi trường mà từng nhiệm vụ đều có thể gắn với nguy hiểm.
Những người làm an ninh vũ trang phải rất cẩn thận.
Họ phải bảo vệ cơ sở.
Phải nắm tình hình.
Phải phối hợp với các lực lượng khác.
Và trong những thời điểm cần thiết, họ cũng phải trực tiếp chiến đấu.
La Văn Tiến dần trưởng thành qua chính những nhiệm vụ như vậy.
Ông không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ mà còn tham gia nhiều trận chiến.
Theo hồ sơ lịch sử của tỉnh, trong hơn bảy năm công tác, ông đã độc lập chiến đấu 20 trận, phối hợp với đồng đội trong 7 trận khác và lập nhiều thành tích nổi bật. Hồ sơ cũng ghi nhận ông từng diệt 15 lính Mỹ, 8 lính Nam Triều Tiên và phối hợp với đồng đội gây thiệt hại lớn cho lực lượng đối phương.
Những con số ấy cho thấy mức độ nguy hiểm của công việc ông đảm nhận.
Nhưng phía sau những thành tích đó là một quá trình rèn luyện lâu dài.
Một chiến sĩ an ninh vũ trang không thể chỉ dựa vào lòng dũng cảm.
Họ phải biết quan sát.
Phải biết phối hợp.
Phải hiểu địa hình.
Và phải có khả năng hoạt động trong những điều kiện mà lực lượng của mình thường ở thế bất lợi hơn về trang bị.
La Văn Tiến dần trở thành một chiến sĩ có kinh nghiệm.
Ông được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn và sau đó trở thành Trung đội trưởng An ninh vũ trang thuộc Ban An ninh tỉnh Bình Định.
Vị trí ấy đòi hỏi ông không chỉ chịu trách nhiệm cho bản thân mà còn phải tổ chức và dẫn dắt những chiến sĩ khác.
Một người chỉ huy phải quan tâm đến an toàn của cả đơn vị.
Phải biết phân công.
Phải giữ liên lạc.
Phải đưa ra quyết định trong những hoàn cảnh rất phức tạp.
Đặc biệt, lực lượng an ninh vũ trang thường hoạt động ở những khu vực mà đối phương kiểm soát hoặc tìm cách truy lùng.
Vì vậy, việc bảo vệ cán bộ và cơ sở không hề đơn giản.
Một trong những chiến công được ghi nhận trong hồ sơ về La Văn Tiến là việc ông bắn cháy một máy bay HU-1A của Mỹ. Đây là một thành tích đặc biệt trong quá trình chiến đấu của ông.
Tuy nhiên, điều đáng nhớ về La Văn Tiến không chỉ nằm ở một chiến công cụ thể.
Ông đã hoạt động liên tục trong nhiều năm.
Mỗi ngày làm nhiệm vụ đều là một lần đối mặt với nguy hiểm.
Có lúc phải bảo vệ cơ sở.
Có lúc phải tuần tra.
Có lúc phải trực tiếp chiến đấu.
Có lúc phải phối hợp với những đơn vị khác để bảo vệ cán bộ và căn cứ.
Chính sự bền bỉ ấy mới tạo nên hình ảnh của ông trong ký ức đồng đội.
La Văn Tiến thuộc về một thế hệ thanh niên Bình Định trưởng thành giữa chiến tranh.
Họ không có nhiều lựa chọn như những người trẻ sinh ra trong thời bình.
Khi quê hương gặp nguy hiểm, họ tham gia bảo vệ quê hương.
Khi tổ chức cần người, họ nhận nhiệm vụ.
Và khi nhiệm vụ trở nên khó khăn, họ phải cố gắng thích nghi.
Điều đáng chú ý là La Văn Tiến hoạt động chủ yếu tại chính quê hương Bình Định.
Ông hiểu địa hình và cuộc sống của người dân nơi đây.
Điều đó giúp ông có nhiều thuận lợi trong công tác, nhưng cũng đồng nghĩa với việc ông phải chứng kiến những mất mát xảy ra ngay trên quê hương mình.
Đối với người chiến sĩ, bảo vệ quê hương không phải là một khái niệm xa xôi.
Đó là bảo vệ những ngôi làng mình từng biết.
Bảo vệ những người dân mình từng gặp.
Bảo vệ những cán bộ đang cùng mình hoạt động.
Và bảo vệ những cơ sở cách mạng mà rất nhiều người đã góp sức xây dựng.
La Văn Tiến đã dành những năm tháng tuổi trẻ cho công việc ấy.
Năm 1968, chiến tranh ở Bình Định diễn ra rất căng thẳng.
Các lực lượng cách mạng phải liên tục thay đổi vị trí và tăng cường cảnh giác.
Công việc tuần tra và bảo vệ các cơ quan, ban chỉ huy trở nên đặc biệt quan trọng.
Ngày 26/3/1968, La Văn Tiến hy sinh trong lúc đang làm nhiệm vụ trên đường tuần tra bảo vệ Ban Chỉ huy tiền phương.
Ông khi ấy mới 28 tuổi.
Một người 28 tuổi trong thời bình thường đang có rất nhiều kế hoạch cho cuộc sống.
Có thể là công việc.
Có thể là gia đình.
Có thể là những ước mơ cá nhân.
La Văn Tiến không có cơ hội thực hiện những điều đó.
Ông hy sinh khi cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn.
Ông không thể chứng kiến ngày đất nước thống nhất năm 1975.
Không thể trở về quê nhà và sống một cuộc đời bình thường.
Nhưng những gì ông để lại vẫn được đồng đội và nhân dân ghi nhớ.
Sau khi hy sinh, La Văn Tiến được Nhà nước truy tặng nhiều phần thưởng.
Đặc biệt, ngày 22/7/1998, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sự ghi nhận ấy đến 30 năm sau ngày ông hy sinh.
Điều đó cũng phản ánh một đặc điểm của nhiều nhân vật hoạt động trong lĩnh vực an ninh.
Công việc của họ thường ít được biết đến ngay lập tức.
Có những nhiệm vụ phải giữ bí mật trong nhiều năm.
Có những chiến công chỉ được ghi chép đầy đủ sau khi chiến tranh kết thúc.
Vì vậy, nhiều người anh hùng chỉ được thế hệ sau biết đến khi hồ sơ lịch sử được công bố.
La Văn Tiến là một trong những trường hợp như vậy.
Tên ông ngày nay vẫn được lưu giữ tại quê hương Hoài Sơn.
Năm 2022, Công an tỉnh Bình Định phối hợp với chính quyền địa phương xây dựng Nhà nghĩa tình đồng đội cho thân nhân người thờ cúng La Văn Tiến tại xã Hoài Sơn. Điều đó cho thấy lực lượng Công an và chính quyền địa phương vẫn tiếp tục quan tâm, tri ân gia đình người chiến sĩ đã hy sinh.
Câu chuyện của La Văn Tiến cũng góp phần làm rõ vai trò của lực lượng An ninh vũ trang Bình Định.
Trong kháng chiến chống Mỹ, lực lượng này không chỉ bảo vệ cán bộ mà còn trực tiếp chiến đấu.
Theo tài liệu tuyên truyền của tỉnh, gần 100 cán bộ, chiến sĩ An ninh vũ trang Bình Định đã hy sinh trong cuộc kháng chiến. Một số cá nhân tiêu biểu, trong đó có La Văn Tiến, Đinh A Troi và Lê Văn Tú, được phong hoặc truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Như vậy, câu chuyện của La Văn Tiến không phải là một câu chuyện riêng biệt.
Ông đại diện cho cả một thế hệ chiến sĩ làm nhiệm vụ trong âm thầm.
Họ bảo vệ những người khác để các hoạt động cách mạng có thể tiếp tục.
Họ đứng phía sau các cơ quan, căn cứ và đơn vị.
Khi cần, họ trực tiếp bước ra chiến đấu.
Và rất nhiều người trong số họ đã không trở về.
Điều đáng nhớ nhất ở La Văn Tiến có lẽ chính là sự gắn bó giữa nhiệm vụ an ninh và chiến đấu.
Ngày nay, khi nghe đến công việc an ninh, nhiều người nghĩ đến những công việc trong thời bình.
Nhưng trong chiến tranh, an ninh có thể đồng nghĩa với việc phải trực tiếp đối mặt với nguy hiểm.
Người chiến sĩ vừa phải bảo vệ thông tin, vừa phải bảo vệ con người và đôi khi phải chiến đấu để bảo vệ vị trí của mình.
La Văn Tiến đã sống và làm việc trong hoàn cảnh ấy.
Đối với thế hệ trẻ ngày nay, câu chuyện của ông có thể đem lại một bài học về trách nhiệm.
Không phải mọi người đều cần làm những việc lớn lao mới có thể đóng góp.
Điều quan trọng là khi nhận một nhiệm vụ, phải cố gắng hoàn thành với tinh thần nghiêm túc và trách nhiệm.
La Văn Tiến bắt đầu từ một thanh niên 19 tuổi.
Sau hơn bảy năm, ông đã trở thành một người chỉ huy được đồng đội tin tưởng.
Cuộc đời ông kết thúc quá sớm, nhưng quá trình trưởng thành của ông để lại một câu chuyện đáng nhớ.
Ngày nay, Bình Định đã có một cuộc sống hoàn toàn khác.
Những vùng đất từng là chiến trường nay trở thành nơi người dân học tập, làm việc và phát triển.
Nhưng ký ức về những người như La Văn Tiến vẫn cần được giữ lại.
Bởi phía sau những năm tháng hòa bình là rất nhiều người đã hy sinh tuổi trẻ.
La Văn Tiến là một chiến sĩ an ninh vũ trang ít được biết đến nhưng có một hành trình đặc biệt: từ chàng trai 19 tuổi ở Hoài Sơn trở thành Trung đội trưởng An ninh vũ trang tỉnh Bình Định, tham gia nhiều trận chiến và hy sinh ở tuổi 28 khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ Ban Chỉ huy tiền phương. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998 và vẫn được quê hương ghi nhớ như một người chiến sĩ đã dành trọn tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ đồng đội và quê hương.



