người Chiến sĩ bị bắt
Tôi là một chiến sĩ bị địch bắt, giam cầm trong nhà tù Phú Quốc sau những ngày chiến đấu ác liệt năm 1956. Bốn bức tường đá lạnh lẽo khép chặt lấy tôi. Xiềng sắt in hằn trên cổ chân, mỗi bước đi là một cơn đau nhói. Ngoài song sắt, nắng và gió biển vẫn thổi, nhưng tự do thì xa vời. Địch tra hỏi, đe dọa, dùng đủ cách để khuất phục ý chí của chúng tôi. Nhưng trong bóng tối của xà lim, tôi không hề đơn độc. Những người anh em cùng bị giam truyền cho nhau niềm tin bằng ánh mắt, bằng những cái gật đầu lặng lẽ. Đêm đến, chúng tôi gõ nhẹ vào tường, nhắn nhau từng câu ngắn ngủi: “Còn sống là còn chiến đấu.” Có lúc thân thể rã rời vì đói khát và đòn roi, nhưng mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy cánh rừng, thấy chiến hào, thấy lá cờ đỏ tung bay trong khói súng. Chính những hình ảnh ấy giúp tôi đứng vững. Giữa nhà tù Phú Quốc năm 1956, tôi hiểu rằng: dù bị giam cầm thân xác, ý chí của người chiến sĩ không bao giờ bị khuất phục. Tôi vẫn đang chiến đấu, lặng lẽ nhưng bền bỉ, chờ ngày được trở về với Tổ quốc.



