Người chiến sĩ biên phòng và "Phòng tuyến không cột mốc"
Đại úy Nguyễn Văn Thành, người từng gắn bó hàng chục năm với biên giới phía Bắc, nhớ lại những ngày đầu dựng đồn tại vùng núi cao Cao Bằng. Thời ấy, biên giới chưa có những cột mốc bê tông kiên cố như bây giờ, "cột mốc" chính là trái tim và bước chân tuần tra của những người lính quân hàm xanh. Ông kể về những chuyến tuần tra kéo dài hàng tuần trong sương muối và giá rét, nơi các anh phải bám lấy từng gốc cây, hòn đá để xác định ranh giới lãnh thổ.
Ông nhớ lại những lúc gặp các tốp thám báo địch xâm nhập, các anh đã dũng cảm đối mặt, kiên quyết bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. "Biên giới là nhà, mỗi hòn đá ở đây đều thấm đẫm mồ hôi của đồng đội," Đại úy Thành chia sẻ. Ông là chứng nhân cho sự thầm lặng và gian khổ của lực lượng biên phòng. Công việc của ông không chỉ là cầm súng mà còn là trở thành "người con của bản làng", cùng dân trồng lúa, chữa bệnh, xây dựng thế trận lòng dân vững chắc, biến mỗi người dân biên địa thành một cột mốc sống bảo vệ chủ quyền quốc gia.



