Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI CHIẾN SĨ C35 VÀ LỜI THỀ DƯỚI CHÂN ĐỒI C2-HV

NGƯỜI CHIẾN SĨ C35 VÀ LỜI THỀ DƯỚI CHÂN ĐỒI C2

Tây Ninh24/04/2026Nguyễn Nhựt Trường (THPT Hùng Vương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHIẾN SĨ C35 VÀ LỜI THỀ DƯỚI CHÂN ĐỒI C2

Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

Trong dòng chảy của thời gian, có những ký ức sẽ mờ phai, nhưng đối với cụ Hoàng Văn Hiển, những ngày tháng tại mặt trận Điện Biên Phủ vẫn luôn sống động. Năm 1954, chàng thanh niên 19 tuổi Hoàng Văn Hiển đứng trong hàng ngũ Đại đội 35 (C35), gánh vác sứ mệnh nặng nề của một chiến sĩ thanh niên xung phong. Chiến trường Điện Biên khi đó là một túi bom khổng lồ, nơi quân đội thực dân Pháp tập trung hỏa lực tối tân nhất.

Cụ kể lại rằng, điều kiện chiến trường lúc bấy giờ khắc nghiệt đến mức không thể hình dung nổi. Những đợt hành quân đêm kéo dài ròng rã bốn đêm liên tục để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Dưới chân là bùn lầy, trên đầu là pháo sáng, bên tai là tiếng nổ rền vang nhưng đơn vị của cụ chưa bao giờ lùi bước. Thiếu thốn lương thực là nỗi lo thường trực, có những lúc chỉ có vài hạt muối trắng chia nhau nhưng tình đồng đội đã sưởi ấm tất cả. Nhiệm vụ của đơn vị cụ là tiến công cứ điểm đồi C2 – một trong những vị trí phòng ngự kiên cố của địch. Mỗi mét đất tại đây đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người lính trẻ. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát cá nhân mà là những viên gạch xây nên tượng đài chiến thắng lừng lẫy năm châu.

Vinh dự lớn lao nhất sau chiến thắng đối với cụ chính là được đứng vào đội hình danh dự bảo vệ Bác Hồ. Khoảnh khắc được thấy vị lãnh tụ kính yêu bằng xương bằng thịt, được thực hiện nhiệm vụ bảo vệ "linh hồn" của dân tộc là phần thưởng quý giá nhất mà cụ nhận được. Sau này, khi chuyển về công tác tại Long An và sinh sống tại Tây Ninh, cụ vẫn luôn mang theo khí tiết của người lính C35 năm xưa. Ở tuổi 90, cụ không chọn cách nghỉ ngơi thầm lặng mà tích cực tham gia các buổi giao lưu truyền thống với học sinh, đoàn viên thanh niên. Cụ dùng ngòi bút để viết báo, dùng thơ ca để kể lại lịch sử, giáo dục thế hệ trẻ về lòng tự hào dân tộc.

Câu chuyện về đồi C2 khiến tôi thực sự rùng mình trước sự tàn khốc của chiến tranh và đồng thời là sự vĩ đại của con người Việt Nam. Sự kiên trì của cụ Hiển – đi bốn đêm nghỉ một đêm – cho thấy một kỷ luật và ý chí phi thường. Tôi học được từ cụ bài học về sự dâng hiến thầm lặng. Cụ không kể về công lao cá nhân mà luôn dành sự tri ân sâu sắc nhất cho những đồng đội đã ngã xuống. Điều này cho thấy nhân cách cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ: luôn đặt Tổ quốc và đồng đội lên trên hết. Ánh lửa cách mạng mà cụ truyền lại qua những buổi nói chuyện tại Tây Ninh chính là sợi dây kết nối linh thiêng giữa quá khứ và tương lai, giúp chúng tôi không bao giờ quên đi cội nguồn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn