Cựu chiến binh

Người chiến sĩ cách mạng

Câu chuyện của người chiến sĩ cách mạng

Lâm Đồng11/03/2026Vũ Thị Lệ Thu (Chi đoàn Trường Trung học cơ sở An Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí hào hùng của những ngày tháng Ba lịch sử, khi tinh thần thanh niên rực cháy trên khắp mọi nẻo đường, chúng tôi có dịp được ngồi lại bên ông Hoàng Văn Đợi – một người con ưu tú của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ở tuổi ngoài 70, mái đầu đã bạc trắng theo thời gian nhưng đôi mắt ông vẫn sáng ngời khí chất tinh anh, giọng nói hào sảng khi nhắc về một thời hoa lửa, nơi lý tưởng độc lập dân tộc là kim chỉ nam duy nhất cho mọi hành động.

Khát vọng tuổi đôi mươi: Sẵn sàng hy sinh vì độc lập

Trở lại những năm tháng 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, chàng thanh niên Hoàng Văn Đợi ngày ấy lên đường nhập ngũ với một trái tim tràn đầy nhiệt huyết. Với lứa tuổi đôi mươi, việc rời xa gia đình để vào nơi tên rơi đạn lạc không chỉ là nghĩa vụ, mà là sự xác định tư tưởng kiên định: “Ra đi là để hy sinh”.

Sau 3 tháng huấn luyện thần tốc tại miền Bắc, ông cùng đồng đội bắt đầu cuộc hành quân vạn dặm vào miền Nam. Vừa đi, họ vừa phải tranh thủ huấn luyện ngay trên đường ra trận để thích nghi với điều kiện chiến đấu khốc liệt. Suốt giai đoạn từ 1972 đến 1975, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Ông chia sẻ rằng, niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời không phải là danh hiệu, mà là vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, khi đang trên đường hành quân về Phan Thiết, ông mới thực sự tin rằng mình vẫn còn sống để nhìn thấy ngày non sông thu về một mối.

Tình đồng chí và nỗi đau đáu thời bình

Với hơn 16 năm cống hiến trực tiếp trong quân ngũ và từng giữ chức vụ quan trọng như Chính trị viên Huyện đội trước khi nghỉ hưu, ông Đợi luôn mang trong mình những ký ức không thể nào quên về tình đồng đội. Ông nghẹn ngào nhớ lại những gương mặt thân quen đã nằm lại nơi chiến trường: “Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương. Có những xã ngày ấy 17 người ra đi nhưng chỉ ít người trở về...”. Chính sự hy sinh của họ đã thôi thúc ông phải sống thật ý nghĩa, sống thay cho cả phần của những người đã ngã xuống.

Lời nhắn nhủ tâm huyết cho thế hệ mai sau

Không chỉ sống với quá khứ, ông Đợi luôn đau đáu về tương lai của đất nước và vai trò của người trẻ. Từ những trải nghiệm xương máu, ông gửi gắm những lời nhắn nhủ đầy sức nặng:

Học tập và làm chủ công nghệ: Trong thời đại 4.0, ông cho rằng tri thức chính là vũ khí sắc bén nhất. Thanh niên không được phép lười biếng mà phải chủ động tiếp cận công nghệ để xây dựng đất nước giàu mạnh, đủ sức bảo vệ chủ quyền trong tình hình mới.

Khổ luyện thành tài: Ông nhấn mạnh rằng không có thành công nào trải đầy hoa hồng. Chỉ có qua khổ luyện, rèn luyện bản lĩnh và đạo đức thì mới có thể trở thành người có ích, có đủ "vừa hồng vừa chuyên".

Giữ vững tinh thần đoàn kết: Sức mạnh của dân tộc Việt Nam nằm ở sự đoàn kết. Ông mong muốn người trẻ hãy luôn đồng lòng, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau để giữ vững độc lập và phát triển kinh tế bền vững.

Khép lại câu chuyện, ông Hoàng Văn Đợi nhắc nhở chúng ta một điều giản đơn nhưng sâu sắc: "Hòa bình là vô giá". Câu chuyện của ông không chỉ là một trang sử cá nhân, mà là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ, nhắc nhở thế hệ đoàn viên hôm nay hãy sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha ông đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn