NGƯỜI CHIẾN SĨ CẮM CỜ TRÊN CỨ ĐIỂM HIM LAM
Vũ Văn Bình
Từ người thanh niên trở thành tiểu đội trưởng
Trần Can là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của Đại đoàn 312 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông từng trải qua quá trình chiến đấu và trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trước khi bước vào chiến dịch lịch sử năm 1954. Với những thành tích trong chiến đấu, ông trở thành tiểu đội trưởng của Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Trong môi trường quân đội thời kỳ đó, một tiểu đội trưởng không chỉ là người trực tiếp chiến đấu mà còn phải biết tổ chức, động viên và dẫn dắt đồng đội trong những thời điểm nguy hiểm nhất.
Cuối năm 1953, khi quân đội ta chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của Trần Can được giao nhiệm vụ mở đường và kéo pháo vào trận địa. Đây là công việc cực kỳ gian khổ. Những khẩu pháo nặng phải được đưa qua những con đường núi hiểm trở, trong khi máy bay Pháp liên tục đánh phá các tuyến đường nhằm ngăn chặn sự cơ động của quân đội Việt Nam. Trong quá trình ấy, Trần Can nhiều lần tham gia dập lửa cứu pháo và cùng đồng đội đưa pháo đến vị trí tập kết an toàn. Những nhiệm vụ trước khi chiến dịch chính thức bắt đầu đã cho thấy sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm của người tiểu đội trưởng.
Him Lam – trận đánh mở màn
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận tiến công cứ điểm Him Lam. Đây là một trong những trung tâm đề kháng quan trọng của tập đoàn cứ điểm Pháp. Him Lam gồm ba cứ điểm phòng ngự nằm trên các quả đồi liên tiếp, được tổ chức công sự và hỏa lực nhằm bảo vệ cửa ngõ phía đông của tập đoàn cứ điểm. Đối với quân đội ta, đánh chiếm Him Lam có ý nghĩa mở đường cho những bước tiến tiếp theo vào trung tâm Điện Biên Phủ.
Trần Can cùng đơn vị trực tiếp tham gia trận đánh. Trong điều kiện pháo binh và bộ binh phối hợp, các chiến sĩ phải vượt qua hệ thống vật cản và công sự của đối phương. Trận chiến diễn ra quyết liệt từ chiều tối đến đêm. Những người lính phải liên tục thay đổi vị trí, vừa tiến công vừa xử lý các tình huống phát sinh. Trong những trận đánh như vậy, người chỉ huy cấp nhỏ giữ vai trò rất quan trọng bởi họ là những người trực tiếp nhìn thấy tình hình phía trước và phải quyết định cách tổ chức lực lượng trong từng thời điểm.
Lá cờ trên cứ điểm
Một trong những hình ảnh được nhắc đến nhiều nhất về Trần Can là việc ông cắm lá cờ chiến thắng trên cứ điểm Him Lam. Sau khi lực lượng ta làm chủ vị trí, lá cờ được cắm lên cứ điểm như dấu hiệu khẳng định trận đánh đã giành thắng lợi. Đối với những người lính trực tiếp chiến đấu, đó không chỉ là một nghi thức mà còn là khoảnh khắc đánh dấu thành quả của một trận đánh rất gian khổ.
Sau khi Him Lam thất thủ, phân khu phía Bắc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bắt đầu bị phá vỡ. Quân ta tiếp tục tiến công Độc Lập và Bản Kéo. Chiến thắng ở Him Lam tạo ra một tác động lớn đến toàn bộ chiến dịch, chứng minh rằng những cứ điểm được quân Pháp xây dựng kiên cố vẫn có thể bị quân đội Việt Nam tiến công và tiêu diệt.
Những ngày cuối của chiến dịch
Sau trận Him Lam, Trần Can tiếp tục chiến đấu trong những đợt tiến công tiếp theo. Chiến dịch Điện Biên Phủ kéo dài gần hai tháng với nhiều trận đánh ác liệt. Từ ngày 30 tháng 3, quân ta mở đợt tiến công thứ hai nhằm vào các cứ điểm phía đông của tập đoàn cứ điểm. Đến tháng 4 và đầu tháng 5, chiến sự ngày càng quyết liệt. Các đơn vị phải đánh lấn từng bước, mở rộng trận địa và tiến gần trung tâm Mường Thanh.
Đến ngày 7 tháng 5 năm 1954, quân ta mở đợt tổng công kích cuối cùng. Trần Can lúc ấy đang ở một trong những vị trí chiến đấu quan trọng. Theo tư liệu của Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, sáng ngày 7 tháng 5, ông tập trung những đồng đội bị thương nhẹ, động viên và chấn chỉnh lại đội hình để giữ vững trận địa. Địch tổ chức phản kích nhằm giành lại vị trí, nhưng Trần Can tiếp tục chỉ huy bộ đội đánh trả.
Hy sinh vào đúng ngày chiến thắng
Trong lúc đang chỉ huy đơn vị chống lại các đợt phản kích, Trần Can trúng hỏa lực của đối phương và hy sinh vào sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954. Đây chính là ngày cuối cùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Chỉ vài giờ sau đó, quân đội Việt Nam làm chủ toàn bộ tập đoàn cứ điểm, bắt sống tướng De Castries cùng bộ chỉ huy của quân Pháp tại Điện Biên Phủ. Vì vậy, Trần Can là một trong những chiến sĩ đã hy sinh ngay trong thời khắc cuối cùng của chiến dịch lịch sử.
Câu chuyện ấy khiến cuộc đời Trần Can mang một ý nghĩa đặc biệt. Ông đã đi qua gần như toàn bộ hành trình của chiến dịch: từ những ngày kéo pháo vào trận địa, trận đánh Him Lam mở màn cho đến ngày cuối cùng khi chiến thắng đã ở ngay trước mắt. Ông không được chứng kiến khoảnh khắc lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, nhưng chính ông đã góp phần tạo nên chiến thắng ấy bằng những trận đánh mà mình trực tiếp tham gia.
Người tiểu đội trưởng và trách nhiệm với đồng đội
Điều đáng nhớ ở Trần Can không chỉ là hành động cắm cờ trên cứ điểm Him Lam. Trong tư liệu về ông, hình ảnh người tiểu đội trưởng hiện lên rõ nét: biết tổ chức đồng đội, biết động viên những người bị thương và giữ vững tinh thần trong những thời điểm khó khăn. Đây là phẩm chất quan trọng của người cán bộ cấp nhỏ trong chiến tranh.
Một cuộc chiến lớn được tạo nên từ hàng nghìn nhiệm vụ nhỏ. Các tướng lĩnh có thể xây dựng kế hoạch chiến dịch, nhưng kế hoạch chỉ trở thành hiện thực khi từng tiểu đội, từng trung đội hoàn thành nhiệm vụ trên chiến trường. Trần Can chính là một trong những người lính như vậy. Ông không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng khả năng tổ chức và trách nhiệm với những người ở bên cạnh mình.
Bài học từ một người lính Điện Biên
Ngày nay, khi nhìn lại Chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta thường nhớ đến những quyết định chiến lược, những trận đánh lớn và những vị tướng nổi tiếng. Nhưng phía sau mỗi quyết định ấy là hàng vạn chiến sĩ bình thường. Trần Can là một trong những người như thế. Ông không chỉ huy cả một chiến dịch, nhưng việc ông hoàn thành nhiệm vụ của một tiểu đội trưởng đã góp phần vào kết quả chung.
Câu chuyện ấy có ý nghĩa đặc biệt đối với thanh niên. Trong bất kỳ tập thể nào, mỗi người đều có một vị trí và một phần trách nhiệm. Không phải ai cũng đứng ở vị trí cao nhất, nhưng một tập thể mạnh cần những người hoàn thành tốt phần việc của mình. Tinh thần ấy có thể áp dụng từ những công việc nhỏ nhất trong học tập, lao động đến các hoạt động vì cộng đồng.
Trần Can hy sinh ngày 7 tháng 5 năm 1954, đúng ngày Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi. Từ người lính kéo pháo, người chiến đấu ở Him Lam đến tiểu đội trưởng kiên cường trong những giờ phút cuối cùng, cuộc đời ông là một câu chuyện tiêu biểu về trách nhiệm của người chiến sĩ. Lá cờ ông góp phần cắm trên Him Lam đã trở thành hình ảnh tượng trưng cho một thế hệ thanh niên đã đem tuổi trẻ của mình góp vào chiến thắng lịch sử



