NGƯỜI CHIẾN SĨ CẮM CỜ TRÊN ĐỒI A1
Đồi A1 là một trong những điểm cao quan trọng nhất của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Năm 1954, nơi đây diễn ra những trận chiến vô cùng quyết liệt.
Trong những người lính chiến đấu tại Điện Biên Phủ có Trần Can, người con của Nghệ An.
Trần Can sinh năm 1931. Ông nhập ngũ khi còn trẻ và trưởng thành qua nhiều trận đánh.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông là Đại đội trưởng Đại đội 317, Tiểu đoàn 249, Trung đoàn 174.
Nhiệm vụ đánh chiếm A1 là một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn.
Đồi cao.
Công sự kiên cố.
Hỏa lực mạnh.
Mỗi bước tiến lên đều phải trả giá bằng rất nhiều công sức và sự hy sinh.
Những người lính phải đào hào, từng bước tiếp cận mục tiêu.
Có khi ban ngày không thể tiến.
Đêm xuống, họ lại âm thầm đào thêm từng đoạn chiến hào.
Đất đá được chuyển đi từng chút.
Một mét.
Rồi hai mét.
Rồi nhiều mét.
Mỗi bước tiến của chiến hào là một bước tiến gần hơn đến mục tiêu.
Trần Can trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu.
Trong những thời khắc quyết định, ông luôn ở phía trước để động viên đồng đội.
Ngày 7/5/1954, quân ta mở đợt tiến công cuối cùng.
Các đơn vị đồng loạt tiến vào trung tâm tập đoàn cứ điểm.
Trần Can cùng đồng đội tiến lên.
Cuộc chiến tại A1 đi đến hồi kết.
Người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trong ngày chiến thắng.
Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về Trần Can có một điều khiến nhiều người xúc động: người chỉ huy ấy đã không được nhìn thấy toàn bộ thành quả của trận đánh.
Ông đã hy sinh ngay trước giờ chiến thắng.
Trong chiến tranh, có những người biết mình đang chiến đấu cho một ngày mai mà họ có thể không bao giờ được chứng kiến.
Đó là một sự hy sinh rất lớn.
Sau chiến tranh, A1 trở thành một di tích lịch sử.
Những đoạn chiến hào được giữ lại.
Những hố bom vẫn còn đó.
Người trẻ đến thăm có thể đứng trên đỉnh đồi và nhìn xuống thành phố Điện Biên Phủ hôm nay.
Một thành phố bình yên.
Nhưng dưới chân họ từng là một chiến trường dữ dội.
Trần Can đã nằm lại ở nơi ấy.
Ông không được trở về quê nhà để chứng kiến ngày hòa bình.
Nhưng mỗi khi lịch sử Điện Biên được nhắc lại, tên ông lại xuất hiện cùng những người lính đã làm nên chiến thắng.
Đó chính là cách một người lính tiếp tục sống trong ký ức của dân tộc.



