Khác

Người chiến sĩ cảm tử ôm bom ba càng – Nguyễn Văn Bảy

Người chiến sĩ cảm tử ôm bom ba càng – Nguyễn Văn Bảy

Ninh Bình16/04/2026Nguyễn Đức Tuấn (đoàn xã Giao Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ cảm tử ôm bom ba càng – Nguyễn Văn Bảy

Những ngày cuối năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vừa bùng nổ, Hà Nội trở thành chiến trường ác liệt. Những con phố quen thuộc bỗng chốc biến thành trận địa. Nhà cửa bị phá để làm chướng ngại vật, từng góc phố là một điểm chiến đấu.

Trong lực lượng chiến đấu khi ấy có những đội cảm tử – những người sẵn sàng hy sinh để chặn bước tiến của xe tăng, thiết giáp địch. Và Nguyễn Văn Bảy là một trong số đó.

Anh không phải là người lính chuyên nghiệp. Anh chỉ là một thanh niên Hà Nội bình thường, có gia đình, có những ước mơ giản dị. Nhưng khi Tổ quốc cần, anh đã chọn đứng vào hàng ngũ những người đi đầu.

Nhiệm vụ của anh là sử dụng bom ba càng – một loại vũ khí thô sơ nhưng cực kỳ nguy hiểm. Để tiêu diệt xe tăng, người chiến sĩ phải ôm bom lao thẳng vào mục tiêu, đồng nghĩa với việc gần như không có cơ hội sống sót.

Buổi sáng hôm ấy, phố phường chìm trong khói lửa. Tiếng súng, tiếng xe tăng, tiếng hò hét hòa vào nhau tạo thành một âm thanh hỗn loạn.

Một chiếc xe tăng Pháp tiến vào phố, nghiền nát mọi vật cản. Đạn từ xe bắn ra khiến lực lượng ta bị dồn ép.

Không còn cách nào khác.

Nguyễn Văn Bảy ôm bom ba càng, lao ra từ góc phố.

Khoảng cách giữa anh và chiếc xe tăng ngày càng rút ngắn. Đạn địch bắn xối xả. Nhưng anh vẫn chạy.

Khoảnh khắc ấy, có lẽ anh biết rất rõ điều gì đang chờ mình phía trước. Nhưng anh không dừng lại.

Một tiếng nổ vang lên.

Chiếc xe tăng bốc cháy.

Con phố rung chuyển.

Và anh… không còn nữa.

Câu chuyện ấy không phải là một trận đánh lớn, không phải là chiến dịch nổi tiếng, nhưng lại là một lát cắt chân thực về tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người Hà Nội.

Khi nghĩ về Nguyễn Văn Bảy, người ta không chỉ nhớ đến sự hy sinh, mà còn nhớ đến một câu hỏi: điều gì khiến một con người có thể chạy thẳng vào cái chết mà không chùn bước? Có lẽ, đó là khi tình yêu đất nước lớn hơn cả nỗi sợ hãi bản thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ cảm tử ôm bom ba càng – Nguyễn Văn Bảy | Câu chuyện thời hoa lửa