NGƯỜI CHIẾN SĨ "CHÂN TRẦN CHÍ THÉP" VÀ KÝ ỨC VƯỢT SÔNG PÔ CÔ
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc hàng triệu con tim thanh niên Việt Nam lên đường nhập ngũ. Tại mảnh đất thôn Lẹm, xã Tân Thanh, chàng thanh niên Trần Văn Long khi ấy vừa tròn 18 tuổi, mang trong mình bầu máu nóng và lý tưởng cách mạng sục sôi.
TRẦN VĂN LONG – NGƯỜI CHIẾN SĨ "CHÂN TRẦN CHÍ THÉP" VÀ KÝ ỨC VƯỢT SÔNG PÔ CÔ
Khát Vọng Lên Đường Và Những Lá Đơn Tình Nguyện Bằng Máu
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc hàng triệu con tim thanh niên Việt Nam lên đường nhập ngũ. Tại mảnh đất thôn Lẹm, xã Tân Thanh, chàng thanh niên Trần Văn Long khi ấy vừa tròn 18 tuổi, mang trong mình bầu máu nóng và lý tưởng cách mạng sục sôi.
Thế nhưng, trong ngày hội tòng quân, ông bị loại ngay từ vòng khám sức khỏe đầu tiên vì thể hình quá nhỏ bé, nhẹ cân và không đủ điều kiện thể chất theo quy định tuyển quân. Không chấp nhận ở lại hậu phương khi đất nước đang cần, ông Long đã nhiều lần tìm gặp ban chỉ huy quân sự địa phương để xin đi bộ đội. Bị từ chối hết lần này đến lần khác, người thanh niên kiên cường ấy đã viết đơn tình nguyện, thậm chí trích máu đầu ngón tay để thể hiện ý chí sắt đá của mình. Trước sự kiên trì và lòng quyết tâm cháy bỏng, cuối cùng tổ chức cũng cảm động và đồng ý đặc cách cho ông nhập ngũ, mang theo hành trang là khát vọng hòa bình độc lập độc nhất của tuổi trẻ.
Hoạt Động Bản Lĩnh Và Bản Hùng Ca Vượt Sông Pô Cô Năm 1968
Vào chiến trường, vóc dáng nhỏ bé của người chiến sĩ thôn Lẹm không còn là nhược điểm, mà ngược lại trở thành lợi thế giúp ông di chuyển linh hoạt, luồn sâu vào các địa bàn hiểm trở. Nhờ sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng quả cảm, ông nhanh chóng chứng minh được năng lực chiến đấu xuất sắc và được cấp trên tin tưởng giao phó nhiều nhiệm vụ cam go.
Kỷ niệm sâu sắc nhất và cũng là mốc son chói lọi trong cuộc đời binh nghiệp của ông là sự kiện vượt sông Pô Cô vào năm 1968 – thời điểm diễn ra chiến dịch Mậu Thân lịch sử. Dòng sông Pô Cô (Tây Nguyên) thời kỳ đó được ví như một "tọa độ chết" bởi dòng nước lũ chảy xiết dữ dội, đá ngầm lởm chởm và sự rình rập, đánh phá điên cuồng của bom đạn Mỹ.
Trong vai trò là một chiến sĩ hoạt động tại mặt trận khốc liệt này, ông Trần Văn Long cùng đồng đội đã phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Ban ngày ẩn nấp dưới những tán rừng già tránh máy bay địch, ban đêm họ lại lao ra dòng nước dữ. Giữa làn mưa bom bão đạn rạch xé bầu trời, những chiếc thuyền độc mộc bồng bềnh hay những sợi dây chăng ngang sông chính là chiếc cầu nối huyết mạch đưa bộ đội, vũ khí và lương thực tiến vào mặt trận miền Nam. Nhiều đồng đội đã ngã xuống, hòa máu vào dòng nước đỏ nặng phù sa, nhưng ông Long cùng những người con kiên trung của Tổ quốc vẫn bám trụ kiên cường, đưa con thuyền cách mạng vượt qua ghềnh thác dữ.
Chứng Nhân Lịch Sử Giữa Đời Thường
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất, người chiến sĩ Trần Văn Long năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương của một thời hoa lửa. Sống tại quê hương Tân Thanh, ông tiếp tục phát huy phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ", trở thành một nhân chứng lịch sử sống động cho thế hệ con cháu.
Câu chuyện về một cậu thanh niên nhỏ bé viết đơn bằng máu xin đi bộ đội và dũng cảm vượt dòng Pô Cô năm 1968 mãi là bài học vô giá về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam.



