Người chiến sĩ công binh mở đường trong lòng đất lửa
Trong những năm chiến tranh tại Quảng Bình cũ, lực lượng công binh giữ nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: mở đường, phá bom, bảo đảm giao thông và xây dựng các công trình phục vụ chiến đấu. Câu chuyện về một người lính công binh năm xưa tái hiện những tháng ngày đối mặt với hiểm nguy bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Trong góc sân nhà, ông vẫn giữ một chiếc xẻng nhỏ đã cũ.
Lưỡi xẻng đã mòn theo năm tháng.
Cán gỗ không còn chắc như trước.
Nhưng với ông, đó là một kỷ vật không thể thay thế.
Bởi chiếc xẻng ấy từng theo ông đi qua những ngày tháng gian khổ nhất của tuổi trẻ.
Ngày ấy, ông là một người lính công binh làm nhiệm vụ trên những tuyến đường thuộc Quảng Bình cũ.
Nếu người lính chiến đấu bảo vệ trận địa, thì người lính công binh lại có một nhiệm vụ khác: mở đường để đồng đội tiến lên, giữ cho những tuyến giao thông không bị đứt đoạn.
Công việc ấy luôn đối mặt với hiểm nguy.
Một đoạn đường bị bom phá.
Một cây cầu bị hư hỏng.
Một quả bom chưa nổ còn nằm lại giữa lòng đất.
Tất cả đều cần những người công binh có mặt.
Ông kể, những ngày làm nhiệm vụ phá bom là những ngày không ai có thể quên.
Mỗi lần tiếp cận một quả bom, mọi người đều hiểu rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Nhưng không ai lùi bước.
Bởi phía sau họ là những đoàn xe cần đi qua.
Là những người lính đang chờ tiếp tế.
Là nhiệm vụ chung của cả đơn vị.
Có những ngày trời nắng như đổ lửa.
Có những đêm mưa rừng lạnh buốt.
Những người công binh vẫn miệt mài làm việc.
Họ đào đất.
Sửa đường.
Gia cố những đoạn tuyến bị hư hỏng.
Đôi bàn tay chai sạn theo thời gian, nhưng ý chí thì chưa bao giờ giảm đi.
Điều ông nhớ nhất là tình đồng đội trong những ngày tháng ấy.
Công việc công binh không thể làm một mình.
Mỗi người phải tin tưởng vào người bên cạnh.
Một người kiểm tra.
Một người hỗ trợ.
Một người quan sát.
Sự cẩn thận của người này chính là sự an toàn của người kia.
Ông nhớ có một người đồng đội trẻ trong đơn vị.
Anh luôn nhận những phần việc khó.
Mỗi lần chuẩn bị làm nhiệm vụ, anh đều nói với mọi người:
"Đường còn thông thì anh em còn đi được."
Câu nói giản dị ấy trở thành động lực cho cả đơn vị.
Bởi những người lính công binh hiểu rằng công việc của họ có thể không xuất hiện trong những trận đánh lớn.
Nhưng nó góp phần quyết định để những trận đánh ấy được thực hiện.
Sau ngày hòa bình, ông trở về cuộc sống đời thường.
Chiếc xẻng năm xưa được ông cất giữ cẩn thận.
Đối với người khác, đó chỉ là một vật dụng cũ.
Nhưng với ông, nó là hình ảnh của những năm tháng tuổi trẻ.
Là ký ức về những người đồng đội đã từng cùng mình vượt qua khó khăn.
Là minh chứng cho một thời mà mỗi con người đều cố gắng làm tròn nhiệm vụ của mình.
Nhiều năm sau, khi đi trên những con đường mới của quê hương, ông vẫn nhớ về những đoạn đường năm cũ.
Những nơi từng đầy hố bom.
Những nơi từng phải mở lối giữa gian nguy.
Hôm nay, những con đường ấy đã rộng rãi hơn.
Những chuyến xe đi lại thuận lợi hơn.
Cuộc sống đã thay đổi rất nhiều.
Ông vui vì những hy sinh ngày trước đã góp phần tạo nên bình yên hôm nay.
Nhưng ông cũng mong thế hệ trẻ hiểu rằng mỗi mét đường, mỗi cây cầu của hiện tại đều gắn với công sức của nhiều thế hệ.
Có những người chiến đấu ngoài mặt trận.
Có những người cứu chữa thương binh.
Có những người âm thầm mở đường trong bom đạn.
Chiếc xẻng cũ vẫn nằm trong căn nhà nhỏ.
Nó không còn đào đất giữa những tuyến đường chiến tranh.
Nhưng nó vẫn kể một câu chuyện về những người lính công binh.
Những con người đã dùng đôi tay của mình để mở những con đường đi tới hòa bình trong một thời hoa lửa.


