NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG BINH PHÁ THÁC NẬM NA- PHAN TƯ
NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG BINH PHÁ THÁC NẬM NA- PHAN TƯ
giữa những người con xứ Nghệ đã góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Tư, quê ở xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, là một tấm gương đặc biệt về lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Ông sinh năm 1931, xuất thân trong một gia đình nghèo, tuổi thơ phải sớm bươn chải kiếm sống. Tháng 6 năm 1951, khi vừa tròn 20 tuổi, Phan Tư nhập ngũ và trở thành chiến sĩ công binh thuộc lực lượng Đại đoàn 351. Từ một người thanh niên quê lúa, ông từng bước trưởng thành giữa những chiến trường khốc liệt, để rồi trở thành một trong những người anh hùng tiêu biểu của Nghệ An trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Những ngày đầu trong quân ngũ, Phan Tư đã phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Ông tham gia nhiều chiến dịch lớn ở Bắc Bộ, đảm nhiệm những công việc đặc biệt gian khổ như mở đường, quan sát và phá bom nổ chậm, bảo đảm giao thông vận tải. Đối với bộ đội công binh, con đường không chỉ là nơi hành quân mà còn là mạch máu đưa lương thực, vũ khí, đạn dược và người lính đến chiến trường. Chỉ cần một quả bom chưa được xử lý, cả đoàn xe, đoàn dân công có thể phải dừng lại giữa đường. Bởi vậy, mỗi lần phá bom là một lần người chiến sĩ phải trực tiếp đối mặt với tử thần. Trong Chiến dịch Hòa Bình năm 1952, có quả bom nổ chậm bị vùi sâu, Phan Tư cùng đồng đội phải đào và tháo gỡ trong nhiều giờ. Dù quá thời gian an toàn, ông vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ để thông đường.
Đến cuối năm 1953, khi quân đội ta chuẩn bị bước vào chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ của Phan Tư càng trở nên nặng nề. Ông cùng đơn vị hành quân qua những cung đường hiểm trở, trong đó có khu vực đèo Lũng Lô và sông Đà, làm nhiệm vụ quan sát bom và bảo đảm giao thông. Máy bay địch liên tục đánh phá nhằm cắt đứt tuyến vận tải của ta. Mỗi khi bom vừa rơi xuống, Phan Tư lại phải lao ra mặt đường xác định vị trí bom để đồng đội tiếp cận phá gỡ. Có lần, một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa đường khiến đoàn dân công bị ùn lại vì không ai biết thời điểm nó có thể phát nổ. Trong tình thế nguy hiểm ấy, Phan Tư đã đốt đuốc đứng cạnh quả bom, làm hiệu cho đoàn dân công vượt qua an toàn. Ánh đuốc ấy giữa đêm tối không chỉ soi đường cho những đoàn người qua lại mà còn thể hiện sự gan dạ phi thường của người chiến sĩ công binh.


