Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ cộng sản kiên trung

Đồng chí Vũ Văn Hiếu - Người chiến sĩ cộng sản kiên trung

Gia Lai02/04/2026Trần Văn Anh ( tổng hợp) (Đoàn xã Ia Boòng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quá trình hoạt động cách mạng của mình, trong bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ nơi đâu, đồng chí Vũ Văn Hiếu cũng hoàn thành nhiệm vụ Đảng giao. Nhiều lần đồng chí bị đế quốc Pháp và tay sai bắt, cầm tù, đã hai lần bị đày ra Nhà tù Côn Đảo, nhưng đồng chí luôn nêu cao khí phách hiên ngang, bất khuất trước kẻ thù.

Lần đầu vào đêm 17/5/1930, do một tên đầu hàng địch, mật thám Pháp đã bắt đồng chí Vũ Văn Hiếu và 4 đảng viên khác hoạt động ở Hòn Gai. Bất chấp đòn tra tấn của địch, đồng chí Vũ Văn Hiếu không hề khai điều gì. Không có đủ chứng cứ, mật thám bắt buộc phải trả tự do cho đồng chí. Sau khi ra khỏi nhà giam, đồng chí Vũ Văn Hiếu tiếp tục bắt tay vào việc khôi phục cơ sở, gây dựng lại phong trào cách mạng.

Không quản ngại khó khăn, nguy hiểm, đồng chí bí mật liên lạc với nhiều đồng chí ở Cẩm Phả. Trước tình hình phong trào ở Cẩm Phả, Cửa Ông bị khủng bố dữ dội, đồng chí Vũ Văn Hiếu được điều ra Cẩm Phả làm Bí thư Đảng ủy mỏ Cẩm Phả - Cửa Ông để củng cố phong trào. Ra Cẩm Phả, đồng chí được cơ sở bố trí vào làm thợ ở xưởng cơ khí Cẩm Phả. Đây là một cơ sở bị thiệt hại nặng, cơ sở đảng lại trải rộng trên địa bàn phức tạp. Cấp trên điều động đồng chí chính vì tin tưởng vào kinh nghiệm hoạt động và sự xông xáo bám sát cơ sở của đồng chí. Không phụ lòng tin đó, đồng chí Vũ Văn Hiếu đã cùng các đồng chí đảng ủy viên Đảng ủy Cẩm Phả - Cửa Ông xây dựng lại cơ sở ở khu Lộ Trí, mỏ Mông Dương. Tinh thần dũng cảm kiên trì và tác phong đi sâu nắm vững cơ sở của đồng chí Vũ Văn Hiếu đã thúc đẩy nhanh quá trình hồi phục cơ sở Đảng, tổ chức quần chúng ở Cẩm Phả - Cửa Ông.

Lần thứ hai vào ngày 9/2/1931, đồng chí Vũ Văn Hiếu và gần 70 cán bộ, đảng viên và quần chúng cách mạng bị bắt tại cơ quan Đảng ủy Cẩm Phả - Cửa Ông; bị thực dân Pháp kết án 20 năm tù cầm cố và đày ra Nhà tù Côn Đảo. Tháng 11/1936, đồng chí Vũ Văn Hiếu được trả tự do cùng gần 200 anh em khác, trong đó có các đồng chí: Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Thanh Nghị, Hạ Bá Cang (tức Hoàng Quốc Việt). Ra tù được ít ngày, đồng chí đã quyết định ra mỏ tìm lại cơ sở cũ, tuy nhiên, mật thám Pháp đã không cho đồng chí đặt chân lên đất mỏ, đồng chí phải trở lại Hà Nội hoạt động.

Lần thứ ba vào đêm 17 rạng ngày 18/1/1940, tại cơ quan Trung ương Đảng, đồng chí Vũ Văn Hiếu bị mật thám Pháp bắt cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Lê Duẩn, Vũ Thiện Tấn, Phạm Chương, Phan Văn Voi… Nhiều tháng tra tấn ròng rã nhưng không khuất phục được các chiến sĩ cách mạng. Đầu năm 1941, đồng chí Vũ Văn Hiếu lại bị thực dân Pháp đày ra Côn Đảo lần thứ hai, bị giam ở Banh 2 cùng các đồng chí Lê Duẩn, Nguyễn Văn Cúc (tức Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Tạo, Phan Văn Voi…

Ra Côn Đảo, đồng chí Vũ Văn Hiếu bị bệnh lao tái phát, hành hạ. Biết mình không sống nổi, được cơ sở bên ngoài gửi vào cho một cái áo, đồng chí Vũ Văn Hiếu đã cởi chiếc áo mình đang mặc đưa cho đồng chí Lê Duẩn và nói: “Tôi sắp chết rồi, tôi nghĩ mãi mà không biết làm cái gì để phục vụ Đảng đến phút cuối cùng. Tôi nghĩ kỹ rồi, chỉ còn việc này là tôi còn cống hiến được cho Đảng”. Đồng chí Vũ Văn Hiếu đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 26/4/1942 khi mới 35 tuổi tại nhà tù Côn Đảo. Nhà thơ Tố Hữu đã nói về người Chiến sĩ cộng sản Vũ Văn Hiếu bằng câu: “Chết còn chút áo cho nhau. Miếng cơm dành để người sau ấm lòng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn