NGƯỜI CHIẾN SĨ CUỐI CÙNG NGÃ XUỐNG TRƯỚC NGÀY TOÀN THẮNG
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, cả dân tộc bước vào thời khắc lịch sử. Trên khắp các chiến trường, quân và dân ta thần tốc tiến về Sài Gòn với khí thế "một ngày bằng hai mươi năm". Tin chiến thắng dồn dập từ Huế, Đà Nẵng, Xuân Lộc… làm nức lòng cả nước. Ai cũng tin rằng ngày thống nhất đã ở rất gần. Nhưng ngay trước giờ phút lịch sử ấy, vẫn có những người lính mãi mãi không kịp nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Đó là những chiến sĩ đã ngã xuống trong những trận đánh cuối cùng để mở đường cho đại quân tiến vào Sài Gòn.
Có người chỉ còn cách ngày toàn thắng vài giờ.
Có người chỉ còn cách vài chục cây số.
Có người đã nhận được tin chiến thắng đang đến rất gần nhưng vẫn bình thản bước vào trận đánh.
Họ hiểu rằng, muốn đất nước có ngày độc lập trọn vẹn thì vẫn phải có người chấp nhận hy sinh.
Trong một trận đánh ác liệt ở cửa ngõ Sài Gòn, đơn vị nhận nhiệm vụ tiêu diệt ổ đề kháng cuối cùng của đối phương để bảo đảm tuyến tiến công thông suốt. Hỏa lực địch bắn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Giữa làn đạn, một người lính trẻ tình nguyện ôm bộc phá lao lên mở đường.
Đồng đội gọi với theo.
Anh chỉ kịp quay lại mỉm cười:
"Phải mở được đường cho xe tăng tiến vào!"
Tiếng nổ vang lên.
Chướng ngại bị phá hủy.
Đường tiến quân được mở.
Nhưng người chiến sĩ ấy đã nằm lại trên chính con đường dẫn đến ngày thống nhất.
Chỉ ít giờ sau, đoàn xe tăng Quân giải phóng tiến thẳng vào trung tâm Sài Gòn.
11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Đất nước hoàn toàn giải phóng.
Niềm vui vỡ òa trong hàng triệu trái tim.
Thế nhưng, ở đâu đó trên những cánh rừng, những cánh đồng, những cửa ngõ thành phố, vẫn còn biết bao người lính mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Họ trở thành những người không kịp nghe bản tin chiến thắng.
Không kịp nhìn thấy ngày Bắc – Nam sum họp.
Không kịp trở về với mẹ, với người thân, với quê hương sau bao năm xa cách.
Sự hy sinh của họ nhắc nhở chúng ta rằng, độc lập và hòa bình không phải tự nhiên mà có. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 không chỉ được viết nên bằng những giờ phút chiến thắng huy hoàng, mà còn bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của hàng triệu người con ưu tú của dân tộc, trong đó có những chiến sĩ đã ngã xuống ngay trước thời khắc toàn thắng.
Hôm nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, mỗi người trẻ càng thêm trân trọng giá trị của cuộc sống, biết ơn các thế hệ cha anh đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Thông điệp
"Có những người lính không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng, nhưng chính sự hy sinh của họ đã làm nên ngày chiến thắng. Mỗi bước chân trên đất nước hòa bình hôm nay đều mang theo dấu chân của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do và thống nhất Tổ quốc."



