Người chiến sĩ cuối cùng ở cửa mở Tà Cơn
Câu chuyện kể về một chiến sĩ công binh đã hy sinh khi mở cửa mở hàng rào tại cứ điểm Tà Cơn trong chiến dịch Khe Sanh năm 1968.
Cựu chiến binh Bùi Văn Lập, sinh năm 1947, từng là chiến sĩ Trung đoàn 24 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Khe Sanh, Quảng Trị năm 1968. Ông kể rằng cứ điểm Tà Cơn là một vị trí phòng thủ rất mạnh của địch với nhiều lớp hàng rào thép gai, mìn và hỏa lực dày đặc. Theo lời ông Lập, muốn bộ đội xung phong vào được bên trong cứ điểm thì trước tiên phải có lực lượng công binh mở cửa mở qua hàng rào. Đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm vì người mở cửa mở thường phải bò rất gần vị trí của địch. Ông nhớ nhất đêm ngày 5 tháng 2 năm 1968. Hôm đó, đơn vị của ông được lệnh tiến công vào khu vực phía đông cứ điểm Tà Cơn. Sau nhiều giờ pháo kích chuẩn bị, tổ công binh bắt đầu bò lên phía trước để cắt hàng rào thép gai. Trong tổ có một chiến sĩ tên Lê Văn Bình, quê ở Hà Nam, mới 22 tuổi. Bình là người ít nói nhưng rất gan dạ, từng nhiều lần tham gia mở cửa mở trong các trận đánh trước. Ông Lập kể rằng hàng rào ở Tà Cơn dày đặc hơn mọi người tưởng. Ngoài nhiều lớp thép gai còn có mìn và chuông báo động treo xen kẽ. Chỉ cần sơ suất một chút là địch sẽ phát hiện ngay. Bình bò đi đầu, dùng kìm cắt từng đoạn thép gai rồi nhẹ nhàng gỡ các quả mìn ra khỏi lối đi. Nhờ đó, tổ công binh đã mở được một đoạn đường đủ cho bộ đội phía sau tiến lên. Tuy nhiên, khi chỉ còn một lớp rào cuối cùng thì một đoạn dây thép bất ngờ phát ra tiếng động. Địch lập tức bắn pháo sáng và nổ súng dữ dội về phía trước mặt. Ông Lập kể rằng lúc ấy Bình bị thương ở vai nhưng vẫn cố bò tiếp. Biết rằng nếu dừng lại, bộ đội phía sau sẽ không thể xung phong đúng thời điểm, anh đã dùng hết sức cắt nốt lớp hàng rào cuối cùng. Ngay khi lối mở hoàn thành, Bình quay lại ra hiệu cho đồng đội tiến lên thì một loạt đạn từ phía địch bắn tới. Anh ngã xuống ngay bên cửa mở vừa được tạo ra. Nhờ có lối mở ấy, đơn vị của ông Lập đã xông vào được bên trong cứ điểm và hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng người chiến sĩ mở đường ấy đã mãi mãi nằm lại giữa những lớp hàng rào thép gai của Tà Cơn. Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ về Khe Sanh, ông Lập vẫn không quên hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi nằm bên chiếc kìm cắt thép giữa ánh pháo sáng. Với ông, Bình mãi mãi là người chiến sĩ cuối cùng ở cửa mở Tà Cơn.



