Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ CUỐI CÙNG RỜI TRẬN ĐỊA

An Giang26/06/2026Đoàn xã Ngọc Chúc (Đoàn xã Ngọc Chúc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1975, những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra với khí thế thần tốc trên khắp các chiến trường miền Nam. Tại một trận địa pháo nằm ven một cánh rừng cao su thuộc vùng Đông Nam Bộ, đơn vị của Trung đội trưởng Nguyễn Văn Kiên nhận nhiệm vụ yểm trợ cho lực lượng bộ binh tiến công vào tuyến phòng thủ cuối cùng của địch.

Suốt nhiều ngày đêm liên tục, những khẩu pháo của đơn vị hoạt động không ngừng nghỉ. Đất rung chuyển bởi tiếng nổ. Bầu trời đỏ rực bởi ánh chớp của đạn pháo và những đám cháy phía xa.

Kiên năm ấy mới hai mươi bảy tuổi. Anh quê ở một vùng nông thôn nghèo ven sông Hồng. Rời quê hương nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, trải qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ, anh đã trở thành một cán bộ chỉ huy được đồng đội tin yêu.

Đêm hôm đó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho mũi tiến công chủ lực, đơn vị nhận lệnh cơ động đến vị trí mới.

Các khẩu pháo nhanh chóng được tháo dỡ để vận chuyển.

Trong lúc kiểm tra lần cuối, Kiên phát hiện một chiến sĩ trẻ tên Hòa bị thương ở chân do mảnh đạn pháo văng trúng. Hòa không thể tự di chuyển.

"Đồng chí đi trước đi, tôi sẽ tự tìm cách theo sau."

Hòa cố gượng cười.

Kiên lắc đầu:

"Không ai bị bỏ lại phía sau."

Anh cùng hai đồng đội khiêng Hòa đến điểm tập kết.

Khi tất cả đã lên xe, Kiên quay lại trận địa để kiểm tra lần cuối.

Đó là nguyên tắc mà anh luôn giữ suốt nhiều năm chiến đấu.

Nhiều lần trước đây, nhờ sự cẩn thận ấy mà đơn vị đã kịp thời phát hiện tài liệu mật, vũ khí hoặc thương binh còn sót lại.

Đêm ấy, trận địa chỉ còn tiếng gió thổi qua những hố pháo.

Kiên đi từng vị trí.

Kiểm tra từng hầm trú ẩn.

Từng kho đạn.

Từng đoạn giao thông hào.

Bất ngờ, từ một hố cá nhân phía cuối trận địa vang lên tiếng gọi yếu ớt:

"Anh Kiên... cứu tôi..."

Kiên lao đến.

Một chiến sĩ thông tin bị sức ép bom làm bất tỉnh trước đó vừa tỉnh lại.

Nếu đơn vị rút đi mà không phát hiện, người chiến sĩ ấy có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Không chần chừ, Kiên cõng đồng đội trên lưng.

Con đường trở về điểm tập kết dài hơn ba kilômét.

Địch vẫn còn pháo kích lẻ tẻ.

Mỗi bước chân đều vô cùng khó khăn.

Mồ hôi hòa lẫn bụi đất.

Đôi chân nặng trĩu.

Nhưng anh vẫn kiên trì tiến bước.

Khi tới nơi, xe vận tải cuối cùng đang chuẩn bị xuất phát.

Đồng đội chạy tới đỡ người chiến sĩ bị thương xuống xe cứu thương.

Chỉ huy đơn vị nắm chặt tay Kiên:

"May mà đồng chí quay lại."

Kiên chỉ mỉm cười.

Đối với anh, đó là việc phải làm.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.

Không ai biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, lá cờ chiến thắng sẽ tung bay trên Dinh Độc Lập.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui.

Kiên ngồi lặng bên gốc cây.

Anh nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống.

Nhớ đến những người đã không kịp chứng kiến ngày chiến thắng.

Anh hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cả một thế hệ.

Nhiều năm sau, trong một buổi nói chuyện với học sinh, Kiên kể lại câu chuyện năm ấy.

Một em học sinh hỏi:

"Thưa bác, điều gì quan trọng nhất đối với người lính?"

Ông suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

"Đó là trách nhiệm với Tổ quốc và tình đồng đội. Trong chiến tranh, chúng tôi có thể thiếu thốn nhiều thứ, nhưng không bao giờ được phép bỏ lại đồng đội của mình."

Cả hội trường lặng đi.

Nhiều em xúc động khi nghe câu chuyện.

Các em hiểu rằng những bài học về lòng nhân ái, trách nhiệm và sự hy sinh vẫn còn nguyên giá trị trong cuộc sống hôm nay.

Ngày nay, trận địa năm xưa đã trở thành những vườn cây xanh tốt.

Tiếng bom đạn đã lùi xa.

Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ cuối cùng rời trận địa vẫn được nhiều người kể lại như một biểu tượng đẹp của nghĩa tình đồng đội và phẩm chất cao quý của Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CHIẾN SĨ CUỐI CÙNG RỜI TRẬN ĐỊA | Câu chuyện thời hoa lửa