Người chiến sĩ đặc công bơi qua sông Sài Gòn đặt thuốc nổ trước giờ tổng tiến công
Câu chuyện kể về một chiến sĩ đặc công tham gia trận đánh mở đường cho chiến dịch giải phóng Sài Gòn năm 1975.
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trên khắp chiến trường miền Nam nóng lên từng giờ. Ông Trần Văn Lực khi đó là chiến sĩ đặc công thuộc một đơn vị được giao nhiệm vụ đánh phá tuyến phòng thủ quan trọng ở cửa ngõ Sài Gòn.
Nhiệm vụ của tổ ông là bí mật vượt sông Sài Gòn trong đêm để gài thuốc nổ vào một cây cầu chiến lược nhằm cắt đường tiếp viện của đối phương.
Nếu nhiệm vụ thất bại, đội hình tiến quân phía sau có thể bị chặn đứng.
Đêm 27/4, tổ đặc công chỉ gồm sáu người lặng lẽ xuống nước.
Mỗi người mang theo hàng chục ký thuốc nổ được bọc kín.
Dòng sông đêm lạnh buốt.
Nước chảy xiết hơn dự kiến.
Mọi người phải ngậm ống thở nhỏ để tránh bị phát hiện.
Khi bơi đến gần chân cầu, họ phát hiện hệ thống chiếu sáng và lính canh dày đặc hơn thông tin trinh sát trước đó.
Cả tổ phải nằm bất động dưới nước gần hai giờ đồng hồ.
Một chiến sĩ trẻ nhất đơn vị bị chuột rút nhưng vẫn cố chịu đựng.
Khi bắt đầu gài thuốc nổ, một chiếc đèn pha bất ngờ quét qua mặt sông.
Một đồng đội bị phát hiện và trúng đạn.
Anh cố hét thật nhỏ:
“Tiếp tục nhiệm vụ!”
Ông Lực cùng đồng đội nén đau tiếp tục hoàn thành việc gài thuốc.
Khi họ vừa rút lui khỏi khu vực, tiếng nổ vang dội xé toạc màn đêm.
Cây cầu chiến lược bị phá hủy.
Đội quân phía sau lập tức đổi hướng tiến công theo kế hoạch đã chuẩn bị.
Sáng 30/4, khi nghe tin cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, ông Lực lặng người nhớ đến người đồng đội đã nằm lại dưới chân cầu đêm đó.
Ông nói chiến thắng luôn được viết bằng cả máu và những cái tên không kịp trở về.



