Người chiến sĩ đặc công chiến đấu đến viên đạn cuối cùng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao người con của quê hương Phú Yên đã rời mái nhà thân yêu để bước vào cuộc chiến vì độc lập dân tộc. Có người trở về trong ngày đất nước thống nhất, cũng có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Kiệt (Trần Thùng) là một trong những người con ưu tú ấy – người đã dành trọn cuộc đời cho cách mạng và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trần Kiệt sinh ngày 1 tháng 5 năm 1937 tại thôn Thọ Lâm, xã Hòa Hiệp, huyện Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên (nay thuộc thị xã Đông Hòa). Lớn lên trong cảnh đất nước bị chia cắt, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia lực lượng vũ trang từ năm 1960. Từ một chiến sĩ trinh sát, bằng ý chí, bản lĩnh và tinh thần không ngừng rèn luyện, ông từng bước trưởng thành, đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy quan trọng trong lực lượng đặc công của tỉnh.
Những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Phú Yên đã tôi luyện nên một người cán bộ gan dạ, mưu trí và luôn xông pha ở những nơi ác liệt nhất. Trải qua hơn một trăm trận đánh lớn nhỏ, Trần Kiệt cùng đơn vị liên tiếp lập nhiều chiến công xuất sắc, tiêu diệt nhiều sinh lực địch và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh. Có những trận đánh, dưới sự chỉ huy của ông, đơn vị đã đánh thiệt hại nặng lực lượng đối phương, góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường tại địa phương.
Không chỉ giỏi chỉ huy, Trần Kiệt còn là người luôn trực tiếp có mặt ở tuyến đầu. Với ông, người chỉ huy phải là người đi trước, sẵn sàng nhận phần gian khổ và nguy hiểm về mình. Chính tinh thần ấy đã tạo nên niềm tin tuyệt đối của cán bộ, chiến sĩ dành cho người chỉ huy trẻ tuổi.
Năm 1968, trong một trận chiến ác liệt, Trần Kiệt bị thương rất nặng. Cấp trên quyết định đưa ông ra miền Bắc điều trị để bảo toàn lực lượng. Thế nhưng, ông kiên quyết từ chối. Với ông, nơi cần mình nhất vẫn là chiến trường, là những đồng đội đang ngày đêm đối mặt với bom đạn. Sau thời gian điều trị tại đơn vị, ông tiếp tục trở lại chỉ huy chiến đấu như chưa từng có quãng nghỉ.
Những năm sau đó, trên cương vị Tham mưu phó rồi Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 14 Đặc công, Trần Kiệt tiếp tục đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng. Đêm 30 tháng 12 năm 1971, trong lúc trực tiếp đi trinh sát địa hình chuẩn bị cho chiến dịch Đồng Xuân tại khu vực Hòa Thành, ông cùng đồng đội rơi vào trận phục kích của đối phương.
Địch huy động lực lượng đông gấp nhiều lần, có cả máy bay yểm trợ, nhanh chóng khép chặt vòng vây. Trước tình thế vô cùng hiểm nghèo, Trần Kiệt vẫn giữ vững sự bình tĩnh của một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm. Ông kiên nhẫn chờ đối phương áp sát rồi bất ngờ nổ súng, kết hợp sử dụng lựu đạn đánh trả quyết liệt, khiến đội hình địch rối loạn và chịu nhiều tổn thất.
Dù bị thương nặng trong quá trình chiến đấu, ông vẫn không rời vị trí. Khi số đạn mang theo đã cạn, Trần Kiệt tiếp tục giành lấy súng của đối phương để chiến đấu. Người chiến sĩ đặc công năm ấy đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nêu tấm gương sáng ngời về lòng quả cảm, ý chí bất khuất và tinh thần quyết chiến quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Sự hy sinh của Trần Kiệt để lại niềm tiếc thương vô hạn đối với đồng chí, đồng đội và nhân dân quê hương. Cuộc đời ông là minh chứng cho phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng: trung thành với Đảng, tận tụy với nhân dân, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã truy tặng Trần Kiệt (Trần Thùng) danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ đặc công chiến đấu đến viên đạn cuối cùng vẫn luôn được nhắc nhớ như một biểu tượng của lòng dũng cảm và đức hy sinh. Ngọn lửa mà Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Kiệt thắp lên năm nào vẫn tiếp tục soi đường, truyền cảm hứng để các thế hệ hôm nay sống có lý tưởng, trách nhiệm và không ngừng cống hiến cho quê hương, đất nước.



