NGƯỜI CHIẾN SĨ DÂN TỘC NÙNG Ở ĐÔNG KHÊ
Nhắc đến Chiến dịch Biên giới năm 1950, nhiều người nhớ đến những trận đánh ác liệt ở Cao Bằng, đặc biệt là cứ điểm Đông Khê. Trong trận chiến ấy, có một người chiến sĩ dân tộc Nùng đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm: La Văn Cầu.
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn với núi rừng và cuộc sống của đồng bào các dân tộc vùng biên giới. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia quân đội và trở thành chiến sĩ thuộc Đại đoàn 316.
Năm 1950, quân ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm phá thế bao vây và khai thông đường liên lạc với quốc tế. Đông Khê là một cứ điểm quan trọng trên tuyến đường số 4. Muốn giành thắng lợi, quân ta phải đánh chiếm cứ điểm này.
Đêm 17/9/1950, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh vào lô cốt của đối phương. Ông cùng đồng đội tiến lên trong điều kiện vô cùng khó khăn. Khi tiếp cận mục tiêu, ông bị thương nhưng vẫn cố gắng tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Trong hồi ức sau này, La Văn Cầu kể lại những năm tháng ấy với một thái độ rất giản dị. Ông không kể về mình như một người phi thường. Ông nhắc nhiều hơn đến đồng đội, đến đơn vị và những ngày tháng cùng nhau chiến đấu.
Có lẽ đó cũng là nét đặc biệt của những người lính thuộc thế hệ ấy.
Họ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều người chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành nhân vật lịch sử.
Họ chỉ biết đơn vị giao nhiệm vụ gì thì cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ấy.
Sau Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng điều đáng quý là khi tuổi đã cao, ông vẫn thường trở về thăm những đơn vị cũ, gặp các chiến sĩ trẻ và kể về đồng đội.
Thời gian đã trôi qua hơn bảy thập kỷ.
Đông Khê ngày nay không còn là một chiến trường.
Những con đường mới nối các bản làng.
Những em nhỏ đến trường.
Người dân vùng biên giới lao động và xây dựng cuộc sống.
Nhưng những địa danh như Đông Khê vẫn nhắc chúng ta rằng sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.
Đó là thành quả của nhiều thế hệ.
La Văn Cầu là một người trong thế hệ ấy.
Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của ông không chỉ là sự gan dạ trong một trận đánh.
Đó còn là tình đồng đội.
Trong chiến tranh, một người có thể bị thương, có thể mệt mỏi, có thể sợ hãi. Nhưng khi đứng cạnh đồng đội, họ có thêm sức mạnh để bước tiếp.
La Văn Cầu đã đi qua chiến tranh và trở về với cuộc sống đời thường.
Ông trở thành nhân chứng sống của một thời kỳ lịch sử.
Mỗi khi ông kể lại câu chuyện Đông Khê, thế hệ trẻ có thể hình dung rõ hơn về những người lính năm xưa.
Họ cũng từng là những người trẻ.
Cũng có quê hương.
Có gia đình.
Có những ước mơ.
Nhưng họ đã dành tuổi thanh xuân cho đất nước.
Và chính từ những con người bình dị ấy, lịch sử đã được viết nên.



