Người chiến sĩ đánh đổi mạng sống để giữ bình yên cho Tổ quốc
Người chiến sĩ đánh đổi mạng sống để giữ bình yên cho Tổ quốc
Có những người ngã xuống giữa làn đạn của quân thù. Nhưng cũng có những người hy sinh trong sự im lặng của núi rừng, để giữ lại một khẩu pháo – thứ vũ khí quyết định vận mệnh của cả một chiến dịch. Người chiến sĩ ấy là Tô Vĩnh Diện. Cuối năm 1953, quân ta bước vào giai đoạn chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người vượt qua núi cao, vực sâu, trên những con đường chỉ vừa đủ một bánh xe lăn qua. Không có xe cơ giới. Không có cần cẩu. Chỉ có hàng trăm đôi vai, những sợi dây chão và ý chí sắt đá của những người lính.
Đêm mùng 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện đang đưa một khẩu pháo xuống dốc. Con đường trơn trượt sau cơn mưa. Phía dưới là vực sâu hun hút. Bất ngờ... Sợi dây kéo phía trước bị đứt. Khẩu pháo nặng hàng tấn mất kiểm soát, từ từ rồi nhanh dần lao xuống dốc. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ toàn bộ công sức của hàng trăm chiến sĩ đổ xuống sông xuống biển, mà kế hoạch tác chiến cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tiếng hô vang lên giữa màn đêm: "Giữ pháo! Giữ pháo!". Mọi người dốc sức ghìm lại. Nhưng sức người không thể thắng nổi sức nặng của khẩu pháo đang lao đi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tô Vĩnh Diện chỉ kịp nghĩ một điều “Phải cứu khẩu pháo bằng mọi giá”. Không chút do dự, anh lao đến, lấy chính thân mình chèn vào bánh pháo. Tiếng nghiến rít của bánh xe vang lên giữa núi rừng. Khẩu pháo dừng lại. Nhưng người chiến sĩ trẻ đã vĩnh viễn nằm lại dưới bánh pháo mà mình vừa cứu.
Anh hy sinh khi mới ngoài hai mươi tuổi. Khẩu pháo được giữ nguyên vẹn. Ít ngày sau, chính khẩu pháo ấy cùng hàng trăm khẩu pháo khác đã đồng loạt nhả đạn vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, mở đầu cho chiến dịch lịch sử làm chấn động địa cầu. Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện không diễn ra giữa tiếng súng xung phong hay trong ánh hào quang chiến thắng. Đó là sự hy sinh thầm lặng giữa núi rừng Tây Bắc, trong đêm tối và giá lạnh. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững sức mạnh của pháo binh Việt Nam trong trận quyết chiến chiến lược năm 1954.
Sau này, Tô Vĩnh Diện được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của anh trở thành biểu tượng cho tinh thần: "Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, dù phải hy sinh tính mạng." Có những người lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Có những người lấy thân mình chèn bánh pháo. Họ không chỉ cứu một trận đánh./.



