Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ Điện Biên năm ấy -Phan Đình Giót

Người chiến sĩ Điện Biên năm ấy -Phan Đình Giót

Hưng Yên07/12/2025Lê Thị Kim Huệ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954, bầu trời Điện Biên Phủ như nặng trĩu hơn thường ngày. Những đám mây đen phủ xuống thung lũng Mường Thanh, che lấp ánh trăng mờ. Trong chiến hào ngập bùn đất và mùi khói súng, những người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam đang lặng lẽ chờ lệnh nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam – một trong những pháo đài mạnh nhất của thực dân Pháp. Giữa hàng quân ấy có một người lính vóc dáng nhỏ bé nhưng ánh mắt rắn rỏi – Phan Đình Giót, quê ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Anh siết chặt khẩu súng trong tay, tim đập dồn dập nhưng không phải vì sợ hãi. Trước mắt anh lúc ấy là quê hương lam lũ, là những đứa trẻ nghèo đói, là giấc mơ về một đất nước tự do không còn tiếng đại bác của quân thù.

Rồi giờ khắc quyết định cũng đến. Pháo hiệu vừa rực sáng trên bầu trời Điện Biên, tiếng đại bác đồng loạt vang lên xé tan màn đêm. Trận tấn công Him Lam chính thức bắt đầu. Đất trời rung chuyển, ánh lửa chớp lóe soi rõ những khuôn mặt căng thẳng trong chiến hào. Nhưng từ các lô cốt kiên cố, quân Pháp điên cuồng phản kích. Những họng súng máy gầm rú, đạn bắn ra như vãi trấu, chặn đứng từng mũi tiến công của bộ đội ta. Một lô cốt nằm trên điểm cao bỗng trở thành chướng ngại nguy hiểm nhất. Từ lỗ châu mai hẹp, súng máy của địch liên tục nhả đạn, khiến nhiều chiến sĩ vừa lao lên đã ngã xuống. Đội hình bị chững lại. Tiếng hô xung phong hòa lẫn với tiếng đạn xé gió, tiếng bom nổ rung trời. Phan Đình Giót đã bị thương. Máu chảy loang trên áo, hơi thở nặng nề, nhưng anh vẫn cố bò lên phía trước. Đồng đội kéo anh lại, bảo anh nằm xuống băng bó. Thế nhưng, khi nhìn thấy từng người lính ngã xuống dưới làn đạn từ lỗ châu mai kia, anh cắn chặt răng, mắt ánh lên một quyết tâm lạ thường và dõi về phía lỗ châu mai đang phun lửa như con quái thú

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh nghĩ đến quê hương Hà Tĩnh nghèo khó, nghĩ đến những người mẹ tiễn con ra trận, nghĩ đến lời thề ngày nhập ngũ: “Còn giặc là còn đánh.” Anh hiểu rất rõ, nếu lô cốt kia chưa bị bịt lại, thì đồng đội anh sẽ còn phải hi sinh. Và anh cũng hiểu rằng, chính mình có thể là người chấm dứt điều đó.Phan Đình Giót cố chống tay đứng dậy. Vết thương khiến anh loạng choạng ngã xuống lần nữa. Đồng đội hét lên gọi anh nằm yên. Nhưng Phan Đình Giót lắc đầu. Ánh mắt anh dõi chặt vào lỗ châu mai đang phụt lửa đỏ rực trong đêm. Đó chính là tử huyệt – mà chỉ cần bịt lại, con đường sẽ mở ra cho cả đơn vị. Anh bò từng chút một về phía trước. Mỗi động tác là một lần cơn đau xé toạc cơ thể, nhưng anh cắn răng chịu đựng. Đạn bay sượt qua đầu, đất đá văng lên rát mặt. Khi chỉ còn cách lô cốt vài mét, anh dừng lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rất rõ mình sắp làm gì – và anh chấp nhận điều đó. Phan Đình Giót dồn hết chút sức lực còn lại, bật người lao lên. Một loạt đạn ghim thẳng vào ngực, vào lưng anh. Nhưng anh không dừng lại. Anh dùng chính thân thể mình áp chặt vào lỗ châu mai, chặn đứng họng súng của quân thù.

Tiếng súng máy đang gầm rít bỗng tắt lịm, như bị bóp nghẹt giữa đêm tối.

Đó cũng là khoảnh khắc Phan Đình Giót anh dũng hi sinh. Nhưng chính sự hi sinh ấy đã mở ra con đường sống cho đồng đội. Quân ta lập tức ào lên như thác, chiếm được cứ điểm Him Lam, mở đầu thắng lợi cho chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. – chiến thắng đã làm rung chuyển cả thế giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ Điện Biên năm ấy -Phan Đình Giót | Câu chuyện thời hoa lửa