Người chiến sĩ Điện Biên năm xưa – ngọn lửa không tắt trong trái tim tuổi 96
Ở tuổi 96, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, đôi tai đã ù, đôi mắt đã mờ, bước chân khập khiễng bên chiếc chân giả – nhưng trong đôi mắt ông Phùng Văn Tiêu, ngọn lửa của người chiến sĩ Điện Biên năm xưa vẫn sáng rực niềm tự hào. Mỗi khi nhắc về những ngày tháng chiến đấu oanh liệt ở lòng chảo Điện Biên Phủ, ký ức của ông vẫn như mới hôm qua – vẹn nguyên, thiêng liêng và đầy xúc động.
Ông Phùng Văn Tiêu sinh ra trong một gia đình cách mạng tiêu biểu ở xã Văn Nho, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Sơn Bình cũ (nay là Hà Nội). Gia đình có tám người con trai thì sáu người nhập ngũ, người còn lại là công nhân quân giới – tất cả cùng góp sức cho kháng chiến chống thực dân Pháp. Người anh cả của ông là Thượng tướng Phùng Thế Tài – cận vệ đầu tiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cha của ông, cụ Phùng Văn Dụ, được Bác Hồ tặng Huy chương danh dự nền đỏ sao vàng sáu cánh, vinh danh là một trong chín gia đình có nhiều con đi bộ đội nhất nước.
Từ năm 1947, chàng thanh niên Phùng Văn Tiêu đã tham gia đội du kích địa phương, lập nhiều chiến công tại Hồng Ca, Trấn Yên. Sau thời gian giải ngũ vì bệnh, năm 1952, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lại một lần nữa khoác ba lô lên đường ra trận, chiến đấu trên các chiến trường Cao – Bắc – Lạng và sau đó là ở Điện Biên Phủ lịch sử.
Đêm ngày 13/3/1954, ông cùng đồng đội Đại đội 20, Tiểu đoàn 16, Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 trực tiếp tham gia trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, góp phần giải phóng cụm cứ điểm Him Lam. Trong suốt chiến dịch, đơn vị ông liên tiếp chiến đấu, đào hào công sự tiến vào Mường Thanh, góp phần làm nên bản hùng ca “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Trong một trận chiến ác liệt, khi pháo địch dội xuống dữ dội, ông Tiêu không ngần ngại kéo đồng đội vào hầm trú ẩn. Giây phút ấy, một quả đạn cối rơi xuống cách ông chỉ vài mét – cướp đi 2/3 đùi phải của người lính trẻ. Vết thương ấy theo ông suốt đời, nhưng tinh thần người lính Cụ Hồ thì chưa bao giờ tàn phai.
Ông Tiêu từng xúc động chia sẻ:
“Nhiều đồng đội của tôi đã vĩnh viễn nằm lại nơi mảnh đất Điện Biên. Tôi còn sống đến hôm nay là một điều may mắn. Bởi thế, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của đồng chí, đồng đội – phải tiếp tục truyền ngọn lửa Điện Biên cho thế hệ mai sau.”
Trở về sau chiến tranh, mang trong mình thương tật nặng, ông vẫn thực hiện đúng lời dạy của Bác Hồ: “Thương binh tàn nhưng không phế.” Ông lắp chân giả, chống nạng đến từng lớp học dạy bổ túc văn hóa cho cán bộ xã, làm kế toán, Chủ nhiệm Quỹ tín dụng, Trưởng ban Thông tin xã, rồi Đội trưởng sản xuất Hợp tác xã. Dù ở bất cứ cương vị nào, ông cũng luôn tận tâm, gương mẫu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Giờ đây, ở tuổi 96, với hơn 60 năm tuổi Đảng, ông Phùng Văn Tiêu vẫn hằng ngày sống vui cùng đại gia đình “tứ đại đồng đường” ấm áp tình yêu thương. Người lính già năm xưa vẫn luôn là tấm gương sáng, là biểu tượng bất khuất của tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”, là minh chứng sống động cho một thời hoa lửa – một thời mà cả dân tộc “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ngọn lửa Điện Biên trong ông – dẫu thời gian trôi – vẫn cháy rực trong trái tim bao thế hệ hôm nay.



