Bài viết

Người Chiến Sĩ Điện Biên Trên Đất Lúa Thái Bình

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Chiến Sĩ Điện Biên Trên Đất Lúa Thái Bình

Năm 1946, khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa còn non trẻ phải đối mặt với thù trong giặc ngoài, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến. Giữa không khí sục sôi “Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước”, chàng trai Đào Văn Thuận ở tuổi 25 – độ tuổi chín chắn của một người đàn ông đất lúa Thái Bình (TB) – đã quyết định giã từ gia đình, gác lại ruộng vườn để bước vào hàng ngũ Vệ quốc quân.

Cụ thuộc về thế hệ chiến sĩ đầu tiên của quân đội ta. Đó là những ngày tháng chiến đấu gian khổ tột cùng, chân đất, áo vải, vũ khí thô sơ phải cướp của giặc để đánh giặc. Suốt 9 năm đằng đẵng (1946 – 1954), cụ Thuận giữ vai trò là một người Chiến sĩ (B1 - Binh nhất) trực tiếp nơi trận tuyến. Cụ đã đi qua những chiến dịch thu đông gian khổ ở chiến khu Việt Bắc, nếm trải cái lạnh thấu xương của núi rừng, những bữa cơm trộn sắn bẻ đôi, và trực tiếp đối mặt với những dàn hỏa lực hiện đại của quân đội Pháp.

Đỉnh cao của chặng đường gian khổ ấy chính là chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954. Mang cấp hàm Binh nhất, cụ chính là một trong những “chiến sĩ Điện Biên” năm xưa – những người đã dùng đôi tay trần đào hàng trăm cây số đường hào, "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", gan góc đối đầu với tập đoàn cứ điểm tinh nhuệ nhất của địch để làm nên một chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Tháng 5 năm 1954, tiếng súng trên chiến trường Điện Biên chấm dứt, hòa bình lập lại ở miền Bắc. Sau khi hoàn thành xuất sắc sứ mệnh giải phóng dân tộc khỏi ách thực dân, cụ Đào Văn Thuận xuất ngũ trở về quê hương vào năm 1954.

Trở lại đời thường, người chiến sĩ Vệ quốc quân năm xưa tái thiết lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng, lặng lẽ lao động và cống hiến trên quê hương Thái Bình. Đi qua những năm tháng bao cấp gian khó, mãi đến tháng 12 năm 1990, cụ mới chính thức chốt sổ nhận chế độ hưu trí ở tuổi 69.

Phần thưởng trân quý, là sự ghi nhận cao quý nhất của Đảng và Nhà nước cho 9 năm thanh xuân vào sinh ra tử chính là tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhất

thời kỳ Chống Pháp. Tấm huân chương ấy không chỉ là niềm tự hào của riêng cụ, mà còn là báu vật của cả một gia đình, một dòng họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Chiến Sĩ Điện Biên Trên Đất Lúa Thái Bình | Câu chuyện thời hoa lửa