Người chiến sĩ đối đầu xe tăng
Cù Chính Lan – Người chiến sĩ đối đầu xe tăng
Ngày 13 tháng 12 năm 1951, tại Giang Mỗ trên đường số 6, đơn vị của Cù Chính Lan vừa đánh lui quân địch thì một xe tăng Pháp xuất hiện, vừa chạy vừa bắn, chặn đường rút và gây thương vong cho bộ đội ta. Trước khối thép đang gầm lên giữa chiến trường, người tiểu đội trưởng trẻ không lùi lại.
Cù Chính Lan lao tới, nhảy lên xe tăng, kê tiểu liên vào khe hở trên tháp pháo và bóp cò. Nhưng súng bị hóc. Chiếc xe vẫn tiếp tục chạy và bắn. Anh gọi đồng đội đưa lựu đạn, rồi lần nữa bám lên thân xe. Quả lựu đạn đầu tiên bị lính trong xe ném trở ra. Không bỏ cuộc, anh mở chốt quả khác, giữ lại vài giây để địch không kịp ném trả, rồi thả vào buồng lái. Chiếc xe tăng bị tiêu diệt, con đường rút của đơn vị được giải phóng.
Chỉ sáu ngày trước đó, trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất, Cù Chính Lan đã đi sau cùng, bắn kiềm chế để đơn vị rút và quay lại đưa ba đồng đội bị thương về an toàn. Với anh, chiến đấu không chỉ là tiêu diệt kẻ thù, mà còn là không bỏ lại đồng đội.
Cù Chính Lan từng được anh em thương binh, bệnh binh gọi là “người chị cả hiền từ” vì sự tận tụy. Chính sự đối lập ấy làm hình ảnh người anh hùng thêm sâu sắc: hiền hậu trong đời thường nhưng gan góc trước kẻ thù. Anh đối đầu với xe tăng không phải vì không biết sợ, mà vì hiểu rằng nếu mình chùn bước, nhiều đồng đội phía sau sẽ không thể trở về.



