Người chiến sĩ Đông Khê và ý chí không lùi bước
La Văn Cầu (1932, dân tộc Tày, Cao Bằng) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu trong kháng chiến chống Pháp. Ông nổi tiếng tại trận Đông Khê (Chiến dịch Biên giới 1950) khi bị thương nặng nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, góp phần mở đường cho đơn vị giành thắng lợi.
Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950 là một bước ngoặt lớn trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong chiến dịch ấy, cứ điểm Đông Khê được xác định là mục tiêu then chốt, nơi diễn ra những trận đánh vô cùng ác liệt.
Trong đội hình tấn công, La Văn Cầu – một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày – được giao nhiệm vụ trong tổ bộc phá. Đây là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, đòi hỏi phải dùng thuốc nổ phá hàng rào và lô cốt của địch dưới làn đạn dày đặc.
Theo lời kể của Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo, khi đơn vị áp sát mục tiêu, hỏa lực địch bắn ra dữ dội khiến nhiều đồng chí bị thương. La Văn Cầu cũng bị thương nặng ở tay, máu chảy nhiều và gần như không còn khả năng cầm nắm.
Trong tình thế ngặt nghèo ấy, ông đã đưa ra quyết định thể hiện ý chí phi thường: tiếp tục xin được ôm khối bộc phá xông lên phía trước. Dù bị thương nặng, ông vẫn cố gắng lao về phía lô cốt địch, mở ra con đường để đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê.
Hành động quả cảm ấy góp phần quan trọng vào chiến thắng của quân ta tại Đông Khê – trận đánh mở màn thắng lợi cho toàn bộ Chiến dịch Biên giới 1950.
Sau trận đánh, La Văn Cầu được cứu chữa và tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


