Người chiến sĩ du kích quả cảm "Lê Văn Gắng"

Bác Lê Văn Gắng (tên thường gọi là Hai Gắng), sinh năm 1954 tại Ấp Vĩnh Hội, Xã Long Đức (thời điểm chưa xác nhập). Năm 1968 khi mới 17 tuổi, ở cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu” thay vì ngồi ghế nhà trường Bác đã thấm nhuần câu nói: “Con đường của thanh niên chỉ là con đường Cách mạng, không thể có con đường nào khác” khi quê hương còn bóng quân xâm lược nên bác đã chọn con đường cách mạng tình nguyện tham gia đội du kích xã Long Đức (căn cứ bí mật đóng quân tại c67, Biệt đội 1 du kích xã). Hoạt động bí mật trong thời gian bảo vệ Đền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh, đến năm 1973 bác được bổ nhiệm làm ấp đội trưởng ấp Vĩnh Hội, tham gia những trận đánh địch càn quét lớn ở khu vực ấp Vĩnh Hội, thời điểm ấy rất khốc liệt có khi địch càn quét 01 tuần 03 lần, đốt sạch nhà dân và đánh sâu vào căn cứ bí mật nơi đội du kích đóng quân. Bằng lối đánh nghệ thuật du kích, lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, không đối đầu trực diện mà dùng mưu mẹo để tiêu hao sinh lực địch, thoắt ẩn thoắt hiện đánh bất ngờ, rút lui nhanh chóng, tận dụng địa hình để gày mìn, đặt bẫy…, Bác cùng đồng đội đã đánh tan hướng tiến công chủ yếu của địch càn quét vào ấp, làm bị thương 07 tên và gày mìn nổ tiêu diệt 34 tên địch (được phong danh hiệu chiến sĩ bắn giỏi).
Đến cuối năm 1974 Bác được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng đội du kích xã và có nhiều thành tích trong hoạt động cách mạng đến năm 1975 Bác được bổ nhiệm làm Xã đội phó xã Long Đức. Trận đánh cuối cùng ngày 30 tháng 4 năm 1975 tại Cánh Mũi Vàm, Bác cùng đồng đội đã bám trụ kiên cường đã bắn những phát đạn cuối cùng, đến 11 giờ 30 phút khi radio mà đồng đội luôn đem theo bên mình được phát lên câu nói : “Mời các bạn nghe tin chiến thắng chúng tôi mới nhận được đúng 11 giờ 30 phút quân ta tiến vào Sài Gòn đánh chiếm Dinh độc lập Bộ tổng tham mưu ngụy Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện, Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên nóc Dinh độc lập, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.” ngày giải phóng đã đến, cảm xúc vỡ òa mà có lẽ đến hiện tại Bác cũng không thể quên những giây phút ấy. Sau lúc đó quân địch đã đầu hàng vô điều kiện, Bác cũng đồng đội đã trực tiếp ra tiếp quản lại căn cứ chiến đấu, bắt sống quân địch giao về cho quân đội ta. Do bị thương trong thời gian kháng chiến (bị thương do pháo địch bắn) và do điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên Bác đã thôi công tác trở về địa phương để phụ giúp gia đình. Đến năm 1999 Bác được truy tặng Huân chương chiến công hạng III, và được công nhận thương binh hạng 3/4. Trở về địa phương Bác vẫn tham gia các phong trào tiêu biểu do địa phương phát động và tham gia Hội nông dân tại ấp Vĩnh Hội (nay là khóm Vĩnh Hội). Hiện tại tuy đã 71 tuổi nhưng người chiến sĩ du kích ngày nào vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn vẫn thú vui tao nhã với ruộng vườn để kiếm thêm thu nhập ổn định cuộc sống gia đình. Một thời khói lửa đã qua, nhưng ký ức vẫn còn đó nhắc nhở cho thế hệ thanh niên chúng ta hãy để ngọn lửa tri ân luôn sáng mãi trong lòng và luôn hãy nhớ rằng: “Hòa bình không phải là điều hiển nhiên” mà đã đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu của cha ông, đừng vô cảm khi đi qua những nghĩa trang liệt sĩ, những tượng đài lịch sử với ánh mắt thờ ơ. Hãy cuối đầu để thấy mình bé nhỏ trước những hy sinh vĩ đại.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



