Người có công giúp đỡ cách mạng

Người chiến sĩ đứng lại nơi tuyến đầu

Lạng Sơn08/08/2026Xã Ngọk Bay (Đoàn xã Ngọk Bay)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, tình hình ở các tỉnh biên giới trở nên vô cùng căng thẳng. Theo lời kể của ông Hoàng Thái – thân nhân liệt sĩ Hoàng Sơn – ban đầu lực lượng công an cảnh sát cơ động được điều động lên làm nhiệm vụ giữ gìn an ninh, dẹp các điểm gây rối. Nhưng rất nhanh sau đó, nhiệm vụ chuyển sang một giai đoạn hoàn toàn khác: trực tiếp đối đầu với quân xâm lược từ phương Bắc.

Cuộc chiến diễn ra bất ngờ và dữ dội. Trong những trận đánh đầu tiên, lực lượng ta phải đối mặt với đội quân đông đảo của đối phương. Tiếng súng, tiếng pháo vang dội khắp núi rừng biên giới. Những người chiến sĩ vốn chỉ mới ít ngày trước còn làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự nay đã trở thành những người lính thực thụ nơi tuyến lửa.

Trong trận chiến ấy, chiến sĩ Hoàng Sơn bị trúng đạn vào chân. Vết thương khiến ông không còn khả năng cơ động, không thể tiếp tục rút lui cùng đồng đội. Giữa vòng vây của quân địch, ông bị bắt sống.

Điều đau đớn nhất không phải chỉ là việc bị bắt, mà là cách đối phương đối xử với người chiến sĩ Việt Nam. Theo lời kể đầy xót xa của ông Hoàng Thái, quân xâm lược đã trói ông Hoàng Sơn rồi treo lên một cây tô mèo lớn giữa khu vực chiến sự. Người chiến sĩ đang bị thương trở thành mục tiêu để chúng bắn như một tấm bia sống.

Đó không còn là hành động của những người lính đối đầu trên chiến trường, mà là sự tàn nhẫn vượt qua mọi giới hạn của tình người. Những loạt đạn liên tiếp trút xuống thân thể người chiến sĩ đang bất lực. Ông Hoàng Thái khi nhắc lại vẫn không giấu được nỗi đau và sự phẫn uất:

"Nó bắt sống thì treo lên cây tô mèo làm bia bắn. Tàn nhẫn... một cách vô tội vạ."

Sau trận đánh ấy, quân địch rút đi. Nhưng nơi chiến trường đã có những người con của quê hương Yên Thành mãi mãi nằm lại. Theo ký ức của ông Hoàng Thái, riêng trong trận chiến đó có ba người con của huyện Yên Thành anh dũng hy sinh, trong đó có liệt sĩ Hoàng Sơn.

Ông Hoàng Sơn vốn là một thanh niên có vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh. Theo lời kể, ông nặng khoảng hơn bảy mươi kilôgam, là người có sức khỏe nổi bật trong đơn vị. Chính vì vậy, cấp trên giao cho ông mang khẩu trung liên – loại vũ khí nặng, đòi hỏi người sử dụng phải có thể lực tốt và ý chí bền bỉ.

Mang khẩu trung liên đồng nghĩa với việc đảm nhận một trọng trách đặc biệt trên trận địa. Hỏa lực của khẩu súng có vai trò bảo vệ đồng đội, chặn bước tiến của quân địch và giữ vững tuyến phòng ngự. Người lính mang trung liên luôn là mục tiêu mà đối phương tìm cách tiêu diệt trước tiên.

Ông Hoàng Thái nhớ lại rằng nhiệm vụ của Hoàng Sơn là bảo vệ trận địa khi quân địch tràn lên. Đó là vị trí đầy hiểm nguy nhưng cũng là nơi thể hiện rõ nhất tinh thần sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội và từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Trong ký ức của người kể chuyện, đối phương sử dụng chiến thuật lấy số đông áp đảo, liên tục dồn ép các vị trí phòng ngự của ta. Những đợt xung phong nối tiếp nhau khiến cuộc chiến trở nên vô cùng khốc liệt. Tuy nhiên, điều khiến ông day dứt hơn cả không chỉ là sự ác liệt của chiến tranh, mà là cách đối phương đối xử với những người đã bị thương hoặc không còn khả năng chiến đấu.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ Hoàng Sơn bị treo lên cây giữa chiến trường vẫn như một vết thương chưa bao giờ khép lại trong lòng những người thân và đồng đội còn sống. Đó không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là một chứng tích đau thương của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Liệt sĩ Hoàng Sơn đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông không kịp trở về quê hương, không kịp gặp lại người thân. Nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững từng tấc đất nơi biên cương Tổ quốc.

Mỗi lần nhắc đến ông, giọng kể của ông Hoàng Thái vẫn nghẹn lại. Trong ký ức của người thân, Hoàng Sơn mãi mãi là người chiến sĩ khỏe mạnh, dũng cảm, mang trên vai khẩu trung liên nặng trĩu, kiên cường đứng ở tuyến đầu cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời. Đó là hình ảnh của một người lính đã chọn ở lại với biên cương để đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn