Người chiến sĩ dùng thân mình chèn bánh pháo giữa dốc núi trong mưa đạn
Câu chuyện kể về người chiến sĩ pháo binh đã lao vào chèn bánh khẩu pháo đang tuột dốc giữa mưa đạn để giữ lại hỏa lực cho đơn vị.
Năm 1972, tại chiến trường miền Trung, đơn vị pháo binh của ông Đinh Văn Sơn nhận nhiệm vụ kéo pháo lên một điểm cao để kịp chi viện cho trận đánh lớn đang chuẩn bị diễn ra. Đường lên dốc núi rất hẹp. Một bên là vực sâu. Một bên là vách đá. Khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo bằng dây tời, sức người và xe kéo hỗ trợ từng đoạn. Đêm tối. Mưa lất phất. Đất trơn như mỡ. Ai cũng hiểu chỉ cần trượt một chút, khẩu pháo có thể lao xuống vực. Khi đơn vị đang kéo qua một khúc cua dốc nhất, bất ngờ pháo địch bắn cấp tập xuống khu vực. Đất đá nổ tung. Mọi người vừa ghì dây vừa tránh mảnh đạn. Đúng lúc ấy, một dây kéo phía trước bị đứt. Khẩu pháo rung mạnh rồi bắt đầu tuột ngược xuống dốc. Tiếng hô thất thanh vang lên. Nếu khẩu pháo rơi, không chỉ mất hỏa lực mà những người phía sau cũng có thể bị nghiền nát. Không còn thời gian đóng chèn. Ông Sơn lao thẳng tới. Ông cùng mấy đồng đội dùng vai ghì vào bánh pháo. Nhưng sức nặng quá lớn. Bánh vẫn trượt. Trong khoảnh khắc ấy, ông nằm nghiêng sát đất, dùng cả thân mình và khúc gỗ chèn vào bánh. Bánh pháo ép sát. Đất đá cào rách lưng. Mảnh đạn văng sượt qua đầu. Tiếng kim loại nghiến vào khúc gỗ ghê rợn. Cả tổ phía trên tranh thủ buộc lại dây kéo. Cuối cùng khẩu pháo dừng lại cách mép vực chỉ gang tấc. Nhiều năm sau, ông Sơn kể lúc ấy mình không nghĩ tới đau hay chết. Chỉ nghĩ nếu khẩu pháo mất, trận đánh phía trước có thể thiếu đi hỏa lực đang chờ. Ông nói trong chiến tranh, có những giây phút người lính phải lấy chính thân mình để giữ lại cả một khẩu pháo – cũng là giữ lại sức mạnh cho đồng đội ngoài mặt trận.



