Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI CHIẾN SĨ F309 VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI NƠI BIÊN THÙY

Trong dòng chảy của lịch sử, những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia luôn là một khúc tráng ca bất tử của quân và dân ta. Đối với những người lính năm ấy, mỗi địa danh, mỗi cánh rừng nơi biên cương không chỉ là chiến trường, mà còn là nơi gửi lại một phần máu thịt và thanh xuân của thời hoa lửa. Trong số họ, có người chiến sĩ kiên trung mang tên Võ Thành Phố.

An Giang10/08/2026Ban Thanh niên Công an tỉnh An Giang (Ban Thanh niên Công an tỉnh An Giang )4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CHIẾN SĨ F309 VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI NƠI BIÊN THÙY

Trong dòng chảy của lịch sử, những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia luôn là một khúc tráng ca bất tử của quân và dân ta. Đối với những người lính năm ấy, mỗi địa danh, mỗi cánh rừng nơi biên cương không chỉ là chiến trường, mà còn là nơi gửi lại một phần máu thịt và thanh xuân của thời hoa lửa. Trong số họ, có người chiến sĩ kiên trung mang tên Võ Thành Phố.

Gian khổ chặng đường ra tiền tuyến

Ngày 19 tháng 2 năm 1985, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Võ Thành Phố bước sang tuổi 26, hăng hái lên đường nhập ngũ. Sau 3 tháng huấn luyện nghiêm ngặt tại quân trường Đồng Tâm (868), tháng 6 năm 1985, đồng chí cùng đồng đội chính thức đặt chân sang đất bạn Campuchia, tập kết tại Pursat. Nhưng Pursat mới chỉ là điểm khởi đầu. Từ đây, những người lính tình nguyện phải tiếp tục cuộc hành quân dấn sâu vào vùng biên giới khốc liệt. Chặng đường hành quân ròng rã nửa tháng trời, băng qua biết bao địa danh hiểm trở: từ vùng núi đá dựng đứng, qua Cà Sanh, vượt đèo Gà, rồi bước qua cầu Vạn Thắng…

Mỗi bước chân là một thử thách giữa đại ngàn

Sau chuỗi ngày vượt nắng thắng mưa, đồng chí Võ Thành Phố được biên chế về Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 10, Sư đoàn 309 (D8 - E10 - F309).

Bám trụ kiên cường nơi "đất mìn, trời mưa"

Tại chốt biên giới giáp ranh với Thái Lan, đồng chí cùng đồng đội bám trụ suốt gần 3 tháng trời. Đó là vùng biên thùy vô cùng khắc nghiệt, nơi mà hiểm nguy luôn rình rập dưới từng bước chân bởi "mìn dày như đất". Mùa mưa nơi biên giới là những chuỗi ngày mưa dầm dề, triền miên từ ngày này qua ngày khác, trắng trời trắng đất. Trong điều kiện thiếu thốn và ẩm ướt của rừng già, lính chốt hầu như không có khái niệm về một giấc ngủ ngon trên giường chiếu. Tất cả anh em đều phải ngủ hầm, ngủ hố để đảm bảo an toàn và giữ thế chủ động trước kẻ thù.

Một thời gian sau, đồng chí Võ Thành Phố được tin tưởng giao nhiệm vụ làm Tiểu đội trưởng (A trưởng). Ở nơi chiến trường ác liệt, quân số thiếu hụt trầm trọng, gọi là một "A" nhưng thực chất cả tiểu đội chỉ có ba, bốn anh em chung lưng đấu cật. Gian khổ là vậy, nhưng khi hỏi các đàn anh đi trước, câu trả lời nhận được chỉ là nụ cười lạc quan của người lính: "Như vậy là đông rồi đồng chí ơi!". Cứ cách một đến hai tuần, địch lại tổ chức tập kích lên chốt. Mỗi lần tiếng súng vang lên, anh em lại ôm chặt vũ khí, kiên cường bám trụ trận địa, lợi dụng từng mét giao thông hào để đánh trả. Nơi ranh giới sinh tử, tình đồng đội càng thêm thắt chặt. Không một ai chùn bước, ai bệnh thì đi điều trị, ai bị thương thì cắn răng chịu đựng, tuyệt đối không rời bỏ vị trí khi chưa hoàn thành nhiệm vụ.

Thử thách bên bờ sinh tử và tình đồng đội cao cả

Bất hạnh ập đến vào một ngày mùa hè bỏng rát. Sáng ngày 12 tháng 7, đồng chí Võ Thành Phố được phân công phụ trách công tác hậu cần cho đơn vị. Từ 4 giờ sáng, đồng chí đã thức dậy nhóm lửa nấu cơm sớm cho anh em kịp đi tuần tra. Đến hơn 8 giờ sáng, trong lúc đi cải thiện, tìm thêm nguồn thực phẩm cho đơn vị trong phạm vi quản lý, người tiểu đội trưởng ấy không may đạp phải mìn của địch. Tiếng nổ xé lòng vang lên giữa đại ngàn, cướp đi một phần thân thể của người chiến sĩ.

Hành trình cứu chữa và đưa một thương binh từ chốt đầu bờ biên giới về đến tuyến sau là một cuộc chiến giành giật sự sống đầy nước mắt. Đồng đội thay phiên nhau cáng đồng chí vượt rừng từ chốt về tiểu đoàn, rồi chuyển tiếp lên trung đoàn. Ròng rã suốt hai tuần trời cứu thương qua các tuyến, người thương binh Võ Thành Phố mới được đưa đến sân bay nơi trung đoàn đóng quân để chờ trực thăng Mi-8 chuyển viện về Phnom Penh.

Nằm trên cáng thương với nỗi đau thể xác, đồng chí không khỏi chạnh lòng khi thấy máy bay có hạn, mà lượng người cần di chuyển lại đông. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc ấy, thứ ánh sáng lấp lánh của tình đồng đội lại tỏa sáng. Các đồng chí chỉ huy và những người lính còn lành lặn đã tự nguyện nhường lại suất đi trước, họ bảo nhau: "Thôi, mấy anh còn giò còn cẳng, còn khỏe thì đi đường bộ bằng xe, nhường máy bay cho thương binh!".

Sự hy sinh và nhường nhịn cao cả ấy đã giúp đồng chí Võ Thành Phố được đưa lên chuyến bay về thẳng Phnom Penh an toàn vào khoảng ngày 25, 26 tháng 7. Tại bệnh viện tuyến sau, đồng chí đã đón một ngày kỷ niệm Thương binh - Liệt sĩ (27/7) xúc động nhất trong cuộc đời bên những người đồng đội chung hoàn cảnh.

Khoảng hai tuần sau ngày điều trị tại Phnom Penh, đồng chí Võ Thành Phố chính thức được ký giấy chuyển thương để trở về nước. Chặng đường làm nghĩa vụ quốc tế khép lại với những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, nhưng tinh thần kiên trung, sự quả cảm và tình đồng đội cao đẹp của những năm tháng “nếm mật nằm kề” nơi biên giới Campuchia của người chiến sĩ sinh năm 1959 ấy sẽ mãi là ngọn lửa sáng, soi rọi cho thế hệ hôm nay và mai sau về một thời hoa lửa oai hùng./.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/16M5fU9SnY9DBkpuZPIcGCbBbIU3c94oJ/view?usp=drive_link
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn