Bài viết

Người chiến sĩ gác lán

Trong những ngày Bác ở Lán Nà Nưa, luôn có các chiến sĩ bảo vệ thay nhau canh gác. Một đêm khuya, trời mưa lớn. Một chiến sĩ trẻ vẫn đứng nghiêm bên ngoài lán. Bác bước ra. Thấy người chiến sĩ ướt sũng vì mưa, Bác hỏi: Cháu đã ăn cơm chưa? Người chiến sĩ đáp: Thưa Bác, cháu còn làm nhiệm vụ. Bác liền mang chiếc áo mưa của mình đưa cho anh. Người chiến sĩ vội từ chối: Thưa Bác, Bác cần hơn. Bác mỉm cười: "Bác ở trong lán không sao. Cháu đứng ngoài mưa mới cần." Người chiến sĩ xúc động nhận chiếc áo. Suốt cuộc đời sau này, ông luôn kể rằng: "Chiếc áo hôm ấy đã sưởi ấm tôi không chỉ vì chống mưa, mà còn bởi tình thương bao la của Bác." Bài học Người lãnh đạo chân chính luôn biết quan tâm đến những người đang âm thầm cống hiến. CÂU CHUYỆN SỐ 15 Chiếc bàn tre của Bác Trong Lán Nà Nưa có một chiếc bàn rất nhỏ. Đó chỉ là vài thanh tre được ghép lại. Không sơn. Không đánh bóng. Trên chiếc bàn ấy chỉ có vài quyển sách, chiếc bút máy, một lọ mực và bản đồ. Ngày nào Bác cũng ngồi làm việc từ sáng đến khuya. Nhiều cán bộ đề nghị làm cho Bác một chiếc bàn lớn hơn. Bác cười: "Chiếc bàn này đủ rồi. Điều quan trọng là công việc." Chính trên chiếc bàn tre giản dị ấy, Bác đã viết nhiều tài liệu quan trọng, chỉ đạo chuẩn bị Tổng khởi nghĩa và xây dựng những quyết sách làm thay đổi vận mệnh dân tộc. Ngày nay, chiếc bàn tre vẫn được lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng tại Khu di tích Quốc gia đặc biệt Tân Trào, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về tinh thần cần kiệm và tận tụy của Người. Bài học Giá trị của một con người không nằm ở điều kiện vật chất mà ở trí tuệ, trách nhiệm và sự cống hiến cho Tổ quốc.

06/08/2026Xã Tân Trào (Đoàn xã Tân Trào)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày Bác ở Lán Nà Nưa, luôn có các chiến sĩ bảo vệ thay nhau canh gác.

Một đêm khuya, trời mưa lớn.

Một chiến sĩ trẻ vẫn đứng nghiêm bên ngoài lán.

Bác bước ra.

Thấy người chiến sĩ ướt sũng vì mưa, Bác hỏi:

  • Cháu đã ăn cơm chưa?

Người chiến sĩ đáp:

  • Thưa Bác, cháu còn làm nhiệm vụ.

Bác liền mang chiếc áo mưa của mình đưa cho anh.

Người chiến sĩ vội từ chối:

  • Thưa Bác, Bác cần hơn.

Bác mỉm cười:

"Bác ở trong lán không sao. Cháu đứng ngoài mưa mới cần."

Người chiến sĩ xúc động nhận chiếc áo.

Suốt cuộc đời sau này, ông luôn kể rằng:

"Chiếc áo hôm ấy đã sưởi ấm tôi không chỉ vì chống mưa, mà còn bởi tình thương bao la của Bác."

Bài học

Người lãnh đạo chân chính luôn biết quan tâm đến những người đang âm thầm cống hiến.


CÂU CHUYỆN SỐ 15

Chiếc bàn tre của Bác

Trong Lán Nà Nưa có một chiếc bàn rất nhỏ.

Đó chỉ là vài thanh tre được ghép lại.

Không sơn.

Không đánh bóng.

Trên chiếc bàn ấy chỉ có vài quyển sách, chiếc bút máy, một lọ mực và bản đồ.

Ngày nào Bác cũng ngồi làm việc từ sáng đến khuya.

Nhiều cán bộ đề nghị làm cho Bác một chiếc bàn lớn hơn.

Bác cười:

"Chiếc bàn này đủ rồi. Điều quan trọng là công việc."

Chính trên chiếc bàn tre giản dị ấy, Bác đã viết nhiều tài liệu quan trọng, chỉ đạo chuẩn bị Tổng khởi nghĩa và xây dựng những quyết sách làm thay đổi vận mệnh dân tộc.

Ngày nay, chiếc bàn tre vẫn được lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng tại Khu di tích Quốc gia đặc biệt Tân Trào, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về tinh thần cần kiệm và tận tụy của Người.

Bài học

Giá trị của một con người không nằm ở điều kiện vật chất mà ở trí tuệ, trách nhiệm và sự cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ gác lán | Câu chuyện thời hoa lửa