NGƯỜI CHIẾN SĨ GẶP LẠI MẸ SAU 20 NĂM (Hưng Yên)
NGƯỜI CHIẾN SĨ GẶP LẠI MẸ SAU 20 NĂM (Hưng Yên)
Tôi tên là Phạm Văn Đoàn, sinh ra ở Kim Động, Hưng Yên. Nếu tính từ ngày tôi rời quê lên đường nhập ngũ năm 1968 cho đến lúc trở về, đã tròn hai mươi năm. Hai mươi năm đó chứa biết bao thăng trầm, tưởng như có lúc không còn cơ hội để được gặp lại mẹ. Câu chuyện của tôi không phải để kể công, mà để khắc ghi trong lòng sự hy sinh thầm lặng của những người ở hậu phương.
Ngày tôi nhập ngũ, mẹ nghẹn ngào dặn: “Đi rồi giữ lấy mạng để còn về, con nhé!”. Tôi chỉ biết gật đầu, lòng vừa lo vừa thương. Trên chiến trường Quảng Trị, tôi thuộc đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường, phá bom nổ chậm. Công việc nguy hiểm đến mức nhiều đêm tôi cứ nghĩ, liệu mình còn sống để trở lại không.
Có lần, khi đang rà bom ven sông Thạch Hãn, một quả bom bất ngờ kích nổ. Lực ép hất tôi văng xuống dòng nước lạnh buốt. Tôi ngất đi. Khi tỉnh lại trong lán điều trị, tôi nghe tin hai đồng đội đã hy sinh. Tôi rùng mình, nghĩ về mẹ – người vẫn hằng đêm lần tràng hạt cầu cho tôi được bình an. Từ hôm ấy, tôi quyết tâm sống, dù chỉ bằng một hy vọng mong manh.
Sau ngày hòa bình, đơn vị tôi tiếp tục làm nhiệm vụ trên tuyến biên giới phía Bắc. Khi tình hình ổn định, chúng tôi được giải ngũ. Trở về quê sau hai thập kỷ, tôi không khỏi bỡ ngỡ. Cánh đồng xưa đã khác, những mái nhà tranh đã thay bằng ngói mới. Nhưng điều khiến tôi run lên là hình ảnh mẹ – tóc bạc trắng, dáng lưng còng – đang ngồi trước hiên nhà.
Tôi đứng lặng hồi lâu rồi mới cất tiếng: “Mẹ ơi, con Đoàn đây!”. Mẹ quay lại, đôi mắt già nua bỗng sáng rực. Mẹ đưa tay lên chạm vào mặt tôi, run run như sợ tôi lại biến mất:
“Trời đất ơi… Con tôi còn sống… còn sống thật rồi…”.
Chúng tôi ôm nhau mà khóc. Bao nhiêu năm mẹ giữ hy vọng, bao nhiêu năm tôi chiến đấu chỉ để được gặp mẹ giờ đây đã thành sự thật. Giữa khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng có những anh hùng thầm lặng không hề cầm súng – đó là những người mẹ Việt Nam kiên cường nuôi dưỡng hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.


