Cựu chiến binh

Người chiến sĩ già và câu chuyện cuộc đời

Người chiến sĩ già và câu chuyện cuộc đời

Tây Ninh26/04/2026Nguyễn Hoàng Long (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những buổi sinh hoạt dưới cờ, em thường được nghe thầy cô kể về những tấm gương anh hùng. Nhưng đối với em, người anh hùng gần gũi nhất chính là bác Nguyễn Văn Kiểm, một cựu chiến binh đang thầm lặng cống hiến cho quê hương Cần Giuộc. Mỗi khi có dịp đến khu di tích Cầu Kinh, được nhìn thấy dáng hình của bác, lòng em lại dâng lên một niềm kính trọng lạ kỳ.

Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại. Khi còn là một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, bác đã gia nhập Đại đội 316 thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Bác kể rằng, những năm tháng chiến tranh tại khu vực Cầu Kinh vô cùng gian khổ. Đặc biệt là vào năm 1967, bác cùng các đồng đội đã dũng cảm bám trụ suốt 45 ngày đêm dưới làn mưa bom bão đạn của quân Mỹ. Dù kẻ thù có máy bay bắn phá, tàu chiến bao vây, nhưng những người lính như bác vẫn kiên cường giữ vững trận địa, đánh chìm tàu và bắn rơi máy bay địch. Nghe bác kể về những giờ phút hào hùng đó, em thấy hiện lên trước mắt mình hình ảnh những người chiến sĩ dũng cảm, không bao giờ biết lùi bước.

Chiến tranh không chỉ có chiến công mà còn có cả những vết thương đau đớn. Trong một trận đánh, khi cố gắng băng mình qua lửa đạn để cứu đồng đội là chú Tám Nghĩa, bác Kiểm đã bị thương rất nặng ở tay trái. Đến năm 1970, một vết thương khác đã khiến bác vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Là một thương binh nặng, trở về với cơ thể không còn lành lặn, nhưng bác vẫn luôn sống lạc quan. Bác chính là một minh chứng sống cho câu nói "tàn nhưng không phế" mà chúng em vẫn thường học.

Điều khiến em cảm động nhất chính là tình cảm của bác dành cho những người đồng đội đã ngã xuống. Từ năm 2013 đến nay, bác tự nguyện làm người trông nom khu di tích Cầu Kinh mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Mỗi ngày, dù trời nắng hay mưa, bác vẫn tỉ mỉ dùng cánh tay còn lại để quét dọn sân trường di tích, chăm sóc từng bồn hoa rực rỡ và thắp những nén nhang thơm lên đài tưởng niệm. Bác tâm sự: "Bác làm vì cái nghĩa, cái tình, vì niềm vui khi được gần gũi với anh em đồng đội". Ánh mắt bác rưng rưng khi nhìn vào những dòng tên liệt sĩ trên bia đá khiến chúng em vô cùng xúc động.

Khi kể chuyện cho chúng em nghe, giọng bác lúc thì hào sảng mạnh mẽ khi nói về chiến thắng, lúc lại nghẹn ngào trầm lắng khi nhắc về những mất mát. Bác Kiểm không chỉ là một nhân chứng sống của lịch sử mà còn là một người ông hiền hậu, dạy cho chúng em biết bao bài học quý giá về lòng yêu nước và sự thủy chung.

Hình ảnh bác Nguyễn Văn Kiểm với nụ cười rạng rỡ và một cánh tay áo trống trải sẽ luôn in đậm trong tâm trí em. Bác chính là tấm gương sáng về nghị lực và lòng nhân ái để em và các bạn noi theo. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, luôn là con ngoan trò giỏi để xứng đáng với những hy sinh to lớn mà bác và các cha anh đã dành cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ già và câu chuyện cuộc đời | Câu chuyện thời hoa lửa