Bài viết

Người chiến sĩ giữ bờ hào ở thành cổ Quảng Trị

Cựu chiến binh Đỗ Văn Thành, sinh năm 1950, từng là chiến sĩ Sư đoàn 325 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông kể rằng trong suốt những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ, từng đoạn chiến hào, từng bờ tường đổ nát đều phải đổi bằng máu của rất nhiều người lính. Theo lời ông Thành, phía tây Thành cổ có một đoạn hào nối ra bờ sông, là con đường quan trọng để đưa đạn dược và thương binh ra vào bên trong. Vì vậy, địch thường xuyên tập trung hỏa lực để đánh chiếm khu v

Đà Nẵng24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đỗ Văn Thành, sinh năm 1950, từng là chiến sĩ Sư đoàn 325 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông kể rằng trong suốt những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ, từng đoạn chiến hào, từng bờ tường đổ nát đều phải đổi bằng máu của rất nhiều người lính. Theo lời ông Thành, phía tây Thành cổ có một đoạn hào nối ra bờ sông, là con đường quan trọng để đưa đạn dược và thương binh ra vào bên trong. Vì vậy, địch thường xuyên tập trung hỏa lực để đánh chiếm khu vực này. Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào ngày 18 tháng 8 năm 1972. Hôm đó, sau một trận pháo kích kéo dài, địch bắt đầu tiến công vào đoạn hào phía tây bằng nhiều tốp bộ binh. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Lê Văn Nghị, quê ở Thanh Hóa, mới 21 tuổi. Nghị là người nhanh nhẹn, rất giỏi ném lựu đạn và luôn xung phong giữ vị trí nguy hiểm nhất. Ông Thành kể rằng khi địch tràn xuống gần đoạn hào, Nghị lập tức ôm súng chạy lên vị trí đầu hào để chặn lại. Anh nấp sau một đoạn tường gạch đổ rồi liên tục bắn trả. Tiếng súng của Nghị vang lên giữa khói bụi và tiếng pháo nổ khiến nhiều tốp địch không thể tiến sâu hơn. Mỗi lần đối phương áp sát, anh lại ném lựu đạn rồi đổi sang một vị trí khác để tiếp tục chiến đấu. Ông Thành kể rằng nhờ có Nghị giữ vững đoạn đầu hào, đồng đội phía sau đã có thời gian tiếp tế thêm đạn và tổ chức phản công. Đến gần chiều, một quả pháo rơi rất gần vị trí của anh. Nghị bị thương ở chân nhưng vẫn cố bò trở lại mép hào để tiếp tục bắn. Khi đồng đội chạy đến bảo anh rút lui, Nghị chỉ lắc đầu rồi nói: “Nếu bỏ đoạn hào này thì thương binh và đạn không vào được nữa…” Anh tiếp tục ở lại chiến đấu cho đến khi một loạt đạn bắn trúng vị trí của mình. Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy Nghị nằm bên mép hào, khẩu súng vẫn còn trong tay, xung quanh là nhiều vỏ đạn và lựu đạn đã dùng hết. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Thành cổ Quảng Trị, ông Thành vẫn nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi đã nằm lại bên bờ hào phía tây. Với ông, Nghị mãi mãi là người lính giữ đường sống cho đồng đội trong những ngày đỏ lửa của Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn