Người chiến sĩ giữ cầu Hàm Rồng (1)
Câu chuyện kể về một chiến sĩ phòng không đã hy sinh khi bảo vệ cầu Hàm Rồng trong trận không kích năm 1965.
Ông Lê Văn Chiến, sinh năm 1944, từng là pháo thủ phòng không bảo vệ cầu Hàm Rồng năm 1965. Ông kể rằng vào thời điểm ấy, cầu Hàm Rồng là một trong những mục tiêu bị đánh phá ác liệt nhất vì đây là tuyến giao thông quan trọng nối miền Bắc với chiến trường miền Nam.
Theo lời ông Chiến, các trận địa pháo phòng không được bố trí dọc hai bên bờ sông Mã để bảo vệ cây cầu.
Ông nhớ nhất ngày 4 tháng 4 năm 1965. Hôm đó, từ sáng sớm đã có nhiều tốp máy bay xuất hiện trên bầu trời Thanh Hóa.
Trong khẩu đội của ông có một chiến sĩ tên Nguyễn Văn Phúc, quê ở Thanh Hóa, mới 21 tuổi. Phúc là người rất gan dạ và luôn nhận nhiệm vụ tiếp đạn cho pháo.
Ông Chiến kể rằng khi máy bay lao xuống ném bom, cả trận địa rung chuyển vì sức ép và khói bụi.
Dù vậy, Phúc vẫn liên tục chạy giữa kho đạn và khẩu pháo để tiếp đạn cho đồng đội.
Ông kể rằng mỗi lần máy bay bổ nhào xuống thấp, anh lại nằm ép xuống đất vài giây rồi lập tức đứng dậy tiếp tục chạy.
Nhờ có anh và đồng đội tiếp đạn liên tục, khẩu pháo của đơn vị vẫn giữ được nhịp bắn.
Đến giữa trưa, khi trận đánh ngày càng ác liệt, một số thùng đạn đặt gần trận địa bị bén lửa sau một quả bom rơi sát bên.
Nếu lửa lan tới kho đạn, cả trận địa có thể bị phá hủy.
Không chần chừ, Phúc lập tức lao tới kéo những thùng đạn đang cháy ra xa.
Ông Chiến kể rằng anh vừa kéo được thùng đạn cuối cùng ra khỏi vị trí nguy hiểm thì một quả bom khác rơi xuống gần đó.
Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Phúc đã ngã xuống bên cạnh những thùng đạn còn đang bốc khói.
Nhờ có anh, trận địa pháo vẫn tiếp tục chiến đấu và cầu Hàm Rồng không bị phá hủy trong ngày hôm ấy.
Nhiều năm sau, mỗi lần đứng bên cầu Hàm Rồng nhìn dòng sông Mã chảy dưới chân cầu, ông Lê Văn Chiến vẫn nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi đã chạy giữa khói lửa để giữ cho trận địa không im tiếng. Với ông, Phúc mãi mãi là người lính của cầu Hàm Rồng năm ấy.



