Người chiến sĩ giữ cầu phao trong đêm mưa lũ”
Câu chuyện kể về một chiến sĩ công binh đã hy sinh khi giữ và gia cố cầu phao trong điều kiện mưa lũ và bị đánh phá, đảm bảo cho đơn vị vượt sông an toàn.
Ông Nguyễn Văn Khánh, sinh năm 1946, từng là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Ông cho biết trong chiến tranh, những cây cầu phao là huyết mạch quan trọng giúp bộ đội và hàng hóa vượt qua sông trong điều kiện thiếu thốn phương tiện.
Ông nhớ nhất một đêm mưa lớn, nước sông dâng cao, chảy xiết, trong khi đơn vị đang gấp rút tổ chức vượt sông.
Cây cầu phao vừa được lắp đặt xong thì gặp phải dòng nước mạnh, nhiều đoạn bị chao đảo, có nguy cơ đứt neo.
Trong tổ có chiến sĩ Trần Văn Dũng, khoảng 26 tuổi, là người có kinh nghiệm trong việc lắp ghép và giữ cầu.
Khi phát hiện một điểm neo bị lỏng, nếu không xử lý kịp thời, cả đoạn cầu có thể bị cuốn trôi, gây nguy hiểm cho những người đang qua sông.
Không chần chừ, Dũng lập tức lao xuống dòng nước lạnh, lần theo dây neo để gia cố lại.
Ông Khánh kể rằng nước chảy rất mạnh, trời tối, mưa lớn, việc đứng vững đã khó, chưa nói đến việc thao tác.
Trong khi đó, máy bay địch vẫn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Dũng vừa giữ mình giữa dòng nước, vừa cố gắng buộc lại dây neo, siết chặt từng nút để đảm bảo cầu không bị trôi.
Nhờ sự cố gắng của anh, đoạn cầu được giữ vững, từng tốp bộ đội vẫn tiếp tục vượt qua an toàn.
Nhưng khi công việc hoàn thành, đồng đội không còn thấy anh nổi lên nữa.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến những đêm vượt sông trong mưa lũ, ông Nguyễn Văn Khánh vẫn nhớ đến người đồng đội đã giữ vững nhịp cầu bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình.



