NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ CẦU VIỆT TRÌ TRONG ĐÊM BOM NĂM 1967
Đêm 16/10/1967, máy bay Mỹ ồ ạt ném bom xuống khu vực cầu Việt Trì – cây cầu huyết mạch nối liền trung tâm tỉnh Phú Thọ với Thủ đô Hà Nội. Khi còi báo động vang lên, cả trung đội phòng không của anh Khang lập tức vào vị trí chiến đấu.
Pháo cao xạ 37 ly rền vang, từng chùm đạn lửa lao lên bầu trời. Máy bay Mỹ quần thảo dữ dội, trút bom xuống đầu cầu phía Bắc. Một quả bom rơi sát trận địa, làm hai đồng đội hy sinh, anh Khang bị sức ép chấn thương nặng ở vai, máu chảy đầm đìa.
Nhưng anh vẫn không rời tay súng. Khi khẩu đội trưởng ngã xuống, anh hô to:
“Tôi thay anh Tâm, tiếp tục bắn!”
Phát đạn thứ ba của anh bắn trúng đuôi chiếc F-105, ngọn lửa bùng lên giữa trời đêm. Tiếng reo hò của đồng đội át cả tiếng bom rền. Nhờ sự chiến đấu ngoan cường của đơn vị, cầu Việt Trì – cây cầu máu thịt của Đất Tổ – vẫn đứng vững, đảm bảo đường tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Sau chiến tranh, ông Khang trở về quê, làm giáo viên dạy học cho đến khi nghỉ hưu. Ông thường mang tấm ảnh chụp bên xác máy bay Mỹ cháy rụi năm ấy ra cho học sinh xem, rồi lặng nói:
“Máu của bao người đã giữ cho cây cầu này đứng vững. Các cháu hôm nay đi qua, xin hãy cúi đầu một chút để nhớ.”



