Người chiến sĩ giữ chốt ở Vị Xuyên
Câu chuyện kể về một chiến sĩ đã hy sinh khi giữ chốt trên điểm cao 468 tại Vị Xuyên trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1984.
Cựu chiến binh Hoàng Văn Lực, sinh năm 1962, từng là chiến sĩ Sư đoàn 356 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên, Hà Giang năm 1984. Ông kể rằng chiến trường Vị Xuyên là một trong những nơi ác liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, nơi nhiều ngọn đồi và điểm cao đổi chủ liên tục vì bom đạn.
Theo lời ông Lực, điểm cao 468 là một vị trí rất quan trọng vì từ đó có thể quan sát nhiều khu vực xung quanh. Chính vì vậy, nơi đây thường xuyên bị pháo kích dữ dội và xảy ra nhiều trận giành giật giữa hai bên.
Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào ngày 12 tháng 7 năm 1984. Hôm đó, sau nhiều giờ pháo bắn dữ dội, đối phương bắt đầu tổ chức tiến công lên chốt của đơn vị ông.
Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Nguyễn Văn Quân, quê ở Nam Định, mới 21 tuổi. Quân là người ít nói nhưng rất gan dạ, thường nhận nhiệm vụ giữ khẩu súng máy ở vị trí phía trước nhất.
Ông Lực kể rằng ngay từ sáng sớm, pháo đã dội xuống liên tục khiến chiến hào bị sập nhiều đoạn. Đất đá phủ kín cả hầm trú ẩn, nhiều chiến sĩ bị thương nhưng vẫn phải bám chốt.
Khi đối phương bắt đầu tiến lên theo sườn núi, Quân lập tức ôm khẩu súng máy ra vị trí chiến đấu. Anh chọn một hốc đá thấp gần mép chốt rồi liên tục bắn chặn.
Tiếng súng của Quân vang lên giữa khói bụi và tiếng pháo nổ khiến nhiều đợt tiến công của đối phương phải dừng lại. Ông Lực kể rằng mỗi lần địch tiến gần hơn, Quân lại đổi vị trí rồi tiếp tục bắn để giữ cho chốt không bị tràn ngập.
Đến gần trưa, một quả pháo rơi rất gần vị trí của anh. Quân bị thương ở vai nhưng vẫn không chịu rời khỏi khẩu súng máy. Anh lấy băng cá nhân buộc tạm vết thương rồi tiếp tục chiến đấu.
Nhờ có Quân giữ vững hướng tiến công chính, đơn vị của ông đã có thêm thời gian để tổ chức phản kích và giữ được điểm cao 468 trong ngày hôm đó.
Nhưng khi trận đánh gần kết thúc, một loạt đạn bất ngờ bắn trúng vị trí của anh. Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Quân đã hy sinh bên cạnh khẩu súng máy, phía trước là rất nhiều vỏ đạn còn nằm rải trên nền đất đá.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Vị Xuyên, ông Lực vẫn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi ngồi tựa lưng vào vách đá, tay còn giữ chặt khẩu súng. Với ông, Quân mãi mãi là người lính giữ chốt giữa những ngày biên giới đỏ lửa.


