Người chiến sĩ giữ cửa mở trong trận đánh
Câu chuyện kể về một chiến sĩ công binh đã hy sinh khi mở và giữ cửa mở qua hàng rào, tạo điều kiện cho đơn vị tiến công.
Ông Lê Văn Cường, sinh năm 1947, từng là chiến sĩ công binh tham gia chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972. Ông cho biết trong nhiều trận đánh, việc mở cửa mở qua các hàng rào, bãi mìn là nhiệm vụ cực kỳ quan trọng để bộ đội có thể tiến lên.
Ông nhớ nhất một trận đánh khi đơn vị được giao nhiệm vụ tiến công vào một vị trí phòng thủ kiên cố.
Phía trước là hàng rào dây thép gai và nhiều lớp vật cản.
Trong tổ công binh có chiến sĩ Nguyễn Văn Thắng, khoảng 25 tuổi, là người trực tiếp đảm nhận nhiệm vụ mở cửa mở.
Khi trận đánh bắt đầu, dưới sự yểm trợ của hỏa lực, Thắng nhanh chóng tiếp cận hàng rào.
Ông Cường kể rằng anh phải làm việc rất nhanh nhưng vẫn phải chính xác, bởi chỉ cần chậm trễ, cả đơn vị phía sau sẽ bị chặn lại.
Giữa làn đạn dày đặc, anh dùng kìm cắt dây thép, mở dần một lối đi đủ rộng.
Sau khi tạo được lối mở, anh không rời đi mà tiếp tục ở lại để giữ cửa mở, hướng dẫn các chiến sĩ phía sau tiến vào đúng hướng.
Đối phương phát hiện và tập trung hỏa lực vào khu vực này.
Dù rất nguy hiểm, Thắng vẫn đứng vững vị trí, liên tục ra hiệu cho đồng đội.
Nhờ sự kiên cường của anh, các mũi tiến công đã vượt qua được hàng rào và tiếp tục tiến lên.
Nhưng khi trận đánh kết thúc, đồng đội quay lại thì thấy anh đã ngã xuống ngay tại cửa mở.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến những trận đánh công kiên, ông Lê Văn Cường vẫn nhớ đến người đồng đội đã mở đường bằng chính sự hy sinh của mình.


