Người chiến sĩ giữ đồi Cháy ở Đồng Lộc
Câu chuyện kể về một chiến sĩ công binh đã hy sinh khi giữ đoạn đường qua đồi Cháy tại Ngã ba Đồng Lộc năm 1968.
Cựu chiến binh Võ Văn Bình, sinh năm 1947, từng là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh năm 1968. Ông kể rằng đồi Cháy là khu vực nằm sát đoạn đường chính qua Ngã ba Đồng Lộc, nơi thường xuyên bị bom đánh phá dữ dội. Theo lời ông Bình, vì đây là tuyến đường quan trọng để xe từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam nên địch liên tục ném bom nhằm cắt đứt giao thông. Ông nhớ nhất đêm ngày 14 tháng 7 năm 1968. Hôm đó, sau một trận bom lớn, đoạn đường dưới chân đồi Cháy bị phá hỏng nặng, nhiều hố bom sâu xuất hiện khiến xe không thể đi qua. Trong tổ công binh của ông có một chiến sĩ tên Trần Văn Mạnh, quê ở Nghệ An, mới 20 tuổi. Mạnh là người khỏe mạnh, rất nhanh nhẹn và thường nhận phần việc nguy hiểm nhất mỗi khi sửa đường. Ông Bình kể rằng ngay sau khi bom vừa ngớt, Mạnh cùng đồng đội lao ra mặt đường để lấp hố bom và kéo cây, đất đá sang hai bên. Phía sau họ là hàng chục chiếc xe đang nối đuôi nhau chờ vượt qua. Nếu không sửa xong trước khi trời sáng, cả đoàn xe sẽ rất dễ bị máy bay phát hiện. Ông Bình kể rằng Mạnh là người luôn đứng ở vị trí gần mép hố bom nhất để chỉ đường cho xe đi qua. Mỗi lần xe vượt được một đoạn, anh lại chạy lên phía trước để kiểm tra đoạn đường tiếp theo. Đến gần nửa đêm, khi chiếc xe cuối cùng chuẩn bị qua khỏi khu vực đồi Cháy thì máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom lần nữa. Một quả bom rơi rất gần nơi Mạnh đang đứng chỉ đường. Khi đồng đội chạy tới, họ thấy anh đã ngã xuống bên mép đường, chiếc đèn pin dùng để dẫn xe vẫn còn nằm trong tay. Nhờ có anh và đồng đội sửa đường suốt đêm, toàn bộ đoàn xe hôm đó đã vượt qua Đồng Lộc an toàn. Nhiều năm sau, mỗi lần đứng trên đồi Cháy nhìn xuống con đường cũ, ông Võ Văn Bình vẫn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi cầm đèn pin đứng giữa khói bụi và bom đạn. Với ông, Mạnh mãi mãi là người lính giữ con đường qua Đồng Lộc.


