Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ ĐỒN PA KHA

Đắk Lắk07/07/2026Hoàng Văn Tài (chi đoàn thôn 11, xã Ea Riêng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ ĐỒN PA KHA

Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống để đổi lấy nền độc lập, tự do cho Tổ quốc. Giữa núi rừng Tây Bắc mịt mù khói lửa năm xưa, câu chuyện về chiến sĩ Nguyễn Văn Bình – người chiến sĩ cảm tử giữ đồn Pa Kha – vẫn luôn được nhắc lại như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu kiên cường.

Nguyễn Văn Bình sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng trung du Bắc Bộ. Tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày tháng cơ cực dưới ách áp bức của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh dân làng bị bóc lột, nhiều người bị bắt phu, bắt lính, trong lòng Bình sớm nung nấu ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.

Năm 1949, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Bình tình nguyện gia nhập bộ đội. Sau thời gian huấn luyện, anh được điều động lên chiến trường Tây Bắc – nơi cuộc chiến với thực dân Pháp diễn ra vô cùng ác liệt. Dù cuộc sống thiếu thốn trăm bề, ăn cơm vắt, ngủ lán rừng, hành quân xuyên núi đá, nhưng anh và đồng đội vẫn luôn giữ vững tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Đầu năm 1952, đơn vị của Bình nhận nhiệm vụ đánh chiếm và giữ đồn Pa Kha – một cứ điểm quan trọng của quân Pháp nằm trên tuyến đường chiến lược. Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, quân ta làm chủ được đồn. Tuy nhiên, ngay sau đó, địch huy động lực lượng lớn phản kích nhằm tái chiếm cứ điểm.

Trong trận chiến ấy, Nguyễn Văn Bình được giao nhiệm vụ giữ mũi phòng thủ phía đông. Đạn địch bắn xối xả, đất đá tung mù trời. Nhiều đồng đội lần lượt bị thương nhưng Bình vẫn kiên cường bám trụ. Khi khẩu súng máy của đơn vị bị hỏng, anh nhanh chóng lao lên trận địa, dùng súng trường chiến đấu ở cự ly gần để ngăn bước tiến của quân thù.

Giữa lúc ác liệt nhất, một quả pháo nổ gần vị trí phòng ngự khiến Bình bị thương nặng ở vai. Máu thấm đỏ màu áo lính, nhưng anh vẫn cắn răng tiếp tục chiến đấu. Nhìn đồng đội lo lắng, anh chỉ nói ngắn gọn: “Còn tôi ở đây, địch không thể vượt qua!”

Suốt nhiều giờ liền, Bình cùng đồng đội đẩy lùi liên tiếp các đợt tấn công của quân Pháp. Khi số đạn còn lại không nhiều, anh chủ động ở lại chặn hậu để đơn vị rút về tuyến an toàn. Trong làn khói lửa mịt mù, người chiến sĩ trẻ vẫn hiên ngang chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.

Khi quân tiếp viện của ta quay trở lại, họ chỉ còn thấy Bình nằm bên công sự, tay vẫn nắm chặt khẩu súng đã nóng đỏ. Sự hy sinh anh dũng của anh đã góp phần giữ vững trận địa, bảo vệ con đường tiếp tế cho chiến dịch quan trọng của quân ta.

Sau chiến thắng, đồng đội và Nhân dân địa phương đã lập một tấm bia nhỏ trên ngọn đồi nơi anh ngã xuống. Nhiều năm trôi qua, câu chuyện về người chiến sĩ giữ đồn Pa Kha vẫn được người dân kể lại cho con cháu như một bài học thiêng liêng về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và đức hy sinh của thế hệ cha anh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người chiến sĩ như Nguyễn Văn Bình mãi mãi là ngọn lửa sáng trong lòng dân tộc. Họ đã viết nên trang sử hào hùng bằng chính tuổi xuân và máu xương của mình để hôm nay đất nước được hòa bình, độc lập.

Thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, ra sức học tập, lao động và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy. Bởi phía sau mỗi trang sử vàng của dân tộc luôn có bóng dáng của những người anh hùng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn