Người chiến sĩ giữ đường dây
Cựu chiến binh Trịnh Văn Nam, sinh ngày 11 tháng 3 năm 1949, quê quán xã Xuân Trường, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, là chiến sĩ thông tin từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Ông Nam sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa quê hương và những buổi tối nghe loa phát thanh kể về cuộc chiến đấu của quân và dân miền Nam. Chính điều đó đã thôi thúc chàng thanh niên trẻ tình nguyện lên đường nhập ngũ năm 1968.
Sau khóa huấn luyện, ông được phân công vào lực lượng thông tin liên lạc. Nhiệm vụ của ông là kéo dây, bảo vệ đường dây điện thoại quân sự và đảm bảo liên lạc thông suốt giữa các đơn vị chiến đấu.
Ông kể rằng công việc của người lính thông tin rất nguy hiểm. Mỗi khi bom đạn làm đứt dây liên lạc, dù ban ngày hay đêm tối, các chiến sĩ vẫn phải lập tức băng rừng nối lại đường dây để mệnh lệnh chiến đấu không bị gián đoạn.
Năm 1971, đơn vị của ông hoạt động tại chiến trường Bình Phước. Đây là khu vực bị địch đánh phá ác liệt. Những cánh rừng cao su ngày đêm chìm trong khói lửa chiến tranh.
Một chiều mưa lớn, đơn vị nhận được tin đường dây liên lạc ở phía trước bị đứt do bom pháo. Ông Nam cùng người đồng đội thân thiết là Phạm Đức Tài lập tức lên đường sửa chữa.
Hai người men theo đường dây giữa trời mưa tầm tã. Bùn đất ngập đến mắt cá chân, tiếng máy bay địch vẫn gầm rú trên đầu. Khi tìm được vị trí dây đứt, cả hai nhanh chóng nối lại để bảo đảm liên lạc.
Đúng lúc ấy, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực xung quanh. Một mảnh pháo đã khiến anh Phạm Đức Tài bị thương nặng. Dù rất đau đớn, anh vẫn thúc giục ông Nam tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ trước.
Ông Nam xúc động kể lại:
“Lúc đó Tài chỉ nói: ‘Đừng để mất liên lạc, đơn vị phía trước đang chờ.’ Đó là câu nói mà tôi nhớ suốt cuộc đời.”
Sau khi nối xong đường dây, ông Nam quay lại đưa đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm. Nhưng do mất máu quá nhiều, anh Tài đã hy sinh trên đường về quân y.
Sự hy sinh của người đồng đội khiến ông Nam càng thêm quyết tâm chiến đấu. Ông tiếp tục bám trụ chiến trường cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Năm 1975, ông trở về quê hương Nam Định với nhiều vết thương chiến tranh còn trên cơ thể. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan của người lính năm xưa.
Hiện nay, mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường kể lại câu chuyện về những người lính thông tin thầm lặng giữa chiến trường để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.
Ông thường nói:
“Chiến tranh đã lùi xa nhưng sự hy sinh của đồng đội sẽ mãi là ngọn lửa nhắc chúng ta phải sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.”



