Người Chiến Sĩ Giữ Mạch Nước Biên Cương
Ông Nguyễn Hữu Luận, sinh năm 1973, là một trong những thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Mang trong mình tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước, ông lên đường nhập ngũ đầu những năm 1990, tham gia lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ vùng biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Trong đơn vị, Nguyễn Hữu Luận được giao phụ trách tổ hậu cần nước sinh hoạt cho các chốt đóng quân. Công việc tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng bởi ở những khu vực biên giới xa xôi, nguồn nước sạch luôn là điều quý giá đối với bộ đội. Những năm ấy, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhiều chốt phải lấy nước từ suối hoặc các hố chứa nước mưa. Vào mùa khô, việc tìm đủ nước cho anh em sinh hoạt và nấu ăn trở thành nhiệm vụ rất vất vả. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1994. Hôm đó, bể chứa nước của đơn vị gần như cạn sạch sau nhiều ngày nắng nóng kéo dài. Trong khi đó, nguồn nước gần chốt đã bị đục và không còn sử dụng được. Nếu không kịp bổ sung nước sạch, sinh hoạt của cả đơn vị sẽ gặp nhiều khó khăn. Biết ở cách chốt gần chục cây số có một mạch nước nhỏ trong rừng còn sử dụng được, ông Nguyễn Hữu Luận cùng vài đồng đội mang can và dụng cụ lọc nước lên đường từ sáng sớm. Đường đi đầy dốc đá và cây rừng um tùm. Khi tới nơi, mạch nước chỉ chảy rất yếu thành từng dòng nhỏ giữa khe đá. Để lấy được nước sạch, ông Luận đã dùng áo mưa che tạm khu vực lấy nước rồi kiên nhẫn hứng từng can nước suốt nhiều giờ. Điều khó khăn hơn là lúc trở về, trời bất ngờ đổ mưa lớn khiến đường rừng trơn trượt. Có đoạn dốc đất bị sạt lở, nhiều can nước suýt đổ xuống vực nhỏ ven đường. Trong lúc mọi người loay hoay giữ đồ, ông Nguyễn Hữu Luận đã nhanh chóng dùng dây buộc cố định các can nước rồi cùng đồng đội dìu nhau vượt qua đoạn đường nguy hiểm để đưa nước về chốt an toàn. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó thiếu nước cực lắm. Thấy anh Luận mang từng can nước về tới nơi, ai cũng mừng vì cả đơn vị có nước sinh hoạt.” Nhắc lại những năm tháng quân ngũ, ông Nguyễn Hữu Luận chỉ cười hiền: “Anh em ở chốt cực rồi, mình làm được gì giúp mọi người thì cố gắng làm thôi.” Chiến tranh và những năm tháng bảo vệ biên giới đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lặng lẽ giữ nguồn nước cho đồng đội vẫn còn nguyên trong ký ức của nhiều người. Điều đáng quý ở ông không chỉ là tinh thần chịu khó, mà còn là sự tận tụy và trách nhiệm âm thầm phía sau những nhiệm vụ bình dị. Câu chuyện về ông Nguyễn Hữu Luận là một “hoa lửa” đẹp trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc – nơi những con người bình thường đã góp phần giữ gìn sự bình yên bằng sự bền bỉ, lòng tận tâm và tinh thần luôn nghĩ cho đồng đội trước bản thân mình.



