Người chiến sĩ giữ vững Đồi xanh trong chiến dịch Điện Biên Phủ
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Đặng Đức Song cùng đồng đội giữ vững Đồi xanh, đánh lui nhiều đợt tấn công của quân Pháp và được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ Đồi xanh sau chiến công xuất sắc. Ông tiếp tục chiến đấu đến ngày chiến thắng và luôn tâm niệm rằng đối với người lính, điều quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ và không bao giờ quên đồng đội.
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Đức Song là người còn lại duy nhất trong số 24 Dũng sĩ Đồi xanh của chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Dù đã ở tuổi 89, ông vẫn luôn giữ vững tinh thần của người lính năm xưa và mong muốn thế hệ trẻ không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với công dân của nước Việt Nam.
Năm 1953, khi thực dân Pháp đưa quân nhảy dù xuống Điện Biên Phủ nhằm xây dựng tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương, Đặng Đức Song mới 20 tuổi. Khi đó, ông là chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 439, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 và được giao nhiệm vụ cùng đơn vị giữ chốt tại khu vực Đồi xanh, tức đồi 781.
Đồi xanh vốn được gọi như vậy vì trên đồi có nhiều cây xanh. Tuy nhiên, trong những ngày chiến đấu ác liệt, ngọn đồi đã thay đổi hoàn toàn. Theo lời ông kể, suốt 32 ngày đêm, quân địch liên tục bắn phá bằng đại bác, khiến Đồi xanh bị tàn phá nặng nề và nhuộm đỏ bởi bom đạn chiến tranh.
Trong một trận chiến quyết liệt tại đây, Đặng Đức Song cùng một đồng đội giữ một mỏm đồi quan trọng. Với vai trò xạ thủ trung liên, ông đã bắn hạ tên chỉ huy đi đầu của đối phương, đồng thời ném lựu đạn vào đội hình địch khiến chúng hoảng loạn tháo chạy. Hai người đã đánh lui được đợt tấn công thứ ba của quân Pháp, góp phần chấm dứt âm mưu mở rộng vòng vây quanh tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Sau chiến công đó, Đặng Đức Song và các đồng đội được Trung đoàn trưởng Vũ Lăng trực tiếp gắn Huân chương Chiến công hạng Nhất ngay tại chiến hào. Đồng thời, họ cũng được trao tặng danh hiệu Dũng sĩ Đồi xanh, ghi nhận tinh thần chiến đấu quả cảm và những đóng góp quan trọng trong chiến dịch.
Ngày 13/3/1954, quân ta mở đợt tiến công đầu tiên vào cứ điểm Điện Biên Phủ. Đặng Đức Song tiếp tục nhận nhiệm vụ cùng đồng đội đánh chiếm các vị trí C1 và C2. Trong những ngày cuối cùng của chiến dịch, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu trong vòng vây của địch, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Khi chiến thắng Điện Biên Phủ đến gần, hình ảnh những lá cờ trắng, những tấm vải trắng và dù trắng xuất hiện ngày càng nhiều trên trận địa đã báo hiệu sự đầu hàng của quân địch. Đối với Đặng Đức Song và các đồng đội, đó là khoảnh khắc hạnh phúc khó quên. Chứng kiến quân địch buông súng đầu hàng, những người lính ôm chầm lấy nhau, nhảy múa trong niềm vui chiến thắng sau những tháng ngày chiến đấu gian khổ.
Điều khiến ông nhớ nhất sau chiến thắng không phải là những lời lẽ lớn lao mà là câu nói giản dị của những người lính với nhau: “Chúng ta không phải nằm hầm nữa rồi”. Câu nói ấy chứa đựng niềm vui, sự nhẹ nhõm và khát vọng hòa bình sau những ngày tháng sống giữa bom đạn.
Suốt cuộc đời quân ngũ, Đặng Đức Song luôn khắc ghi tình đồng đội. Ông cho rằng đồng đội bị thương thì phải chăm sóc, đồng đội hy sinh thì không bao giờ được quên. Với ông, lời hứa là danh dự, là trách nhiệm, còn đối với người lính, điều quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ được giao. Chính tinh thần ấy đã theo ông trong chiến tranh cũng như trong cuộc sống hòa bình hôm nay.


