NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ VỮNG NIỀM TIN TRONG GIÂY PHÚT GIAN KHÓ – NGUYỄN VIẾT XUÂN
NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ VỮNG NIỀM TIN TRONG GIÂY PHÚT GIAN KHÓ – NGUYỄN VIẾT XUÂN
Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, có những người đã để lại dấu ấn sâu đậm bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Với tôi, Nguyễn Viết Xuân là một tấm gương tiêu biểu của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, quê ở làng Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông trải qua nhiều khó khăn. Tháng 11 năm 1952, ông nhập ngũ và từng đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong quân đội. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông cùng đồng đội chiến đấu và góp phần vào thắng lợi chung.
Sau năm 1954, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục phục vụ trong lực lượng phòng không. Năm 1964, khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân diễn ra ở miền Bắc, ông giữ cương vị chính trị viên Đại đội pháo cao xạ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại khu vực Chalo, miền Tây tỉnh Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân chiến đấu trong một trận đánh ác liệt. Trước tình hình căng thẳng, ông đã động viên đồng đội giữ vững tinh thần chiến đấu. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” của ông sau đó trở thành một khẩu hiệu được nhắc nhớ rộng rãi trong lực lượng phòng không thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Sau trận chiến, dù bị thương rất nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn quan tâm đến đồng đội và công việc của đơn vị. Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, ông còn chủ động bàn giao nhiệm vụ, phân công công việc và dặn dò đồng đội trước khi hy sinh. Chi tiết ấy khiến tôi đặc biệt xúc động, bởi trong hoàn cảnh khó khăn nhất, ông vẫn đặt trách nhiệm với tập thể lên trên bản thân mình.
Nguyễn Viết Xuân được truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 1 tháng 1 năm 1967. Tên tuổi và hình ảnh của ông trở thành biểu tượng về tinh thần kiên cường của người chiến sĩ Việt Nam.
Là một đoàn viên, thanh niên hôm nay, tôi càng cảm nhận sâu sắc giá trị của cuộc sống hòa bình. Thế hệ chúng tôi không phải đối mặt với những thử thách giống cha anh, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối truyền thống bằng những việc phù hợp với thời đại: học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, đoàn kết và tích cực đóng góp cho cộng đồng.
Tôi biết ơn Nguyễn Viết Xuân và những thế hệ đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc. Câu chuyện của ông nhắc nhở tôi rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở những thời khắc đặc biệt, mà còn thể hiện qua việc luôn giữ trách nhiệm với tập thể và kiên định trước khó khăn.
Đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay, Nguyễn Viết Xuân là một tấm gương để chúng tôi trân trọng tuổi trẻ, sống có lý tưởng và không ngừng nỗ lực đóng góp cho quê hương, đất nước.



