Bài viết

Người chiến sĩ giữa những năm tháng gian lao

Đồng Tháp19/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có biết bao người con Việt Nam đã rời gia đình, quê hương để lên đường làm nhiệm vụ.

Trong số đó có Trần Công Thận, một người chiến sĩ đã dành tuổi trẻ của mình cho cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc.

Ngày lên đường, người thân nhìn ông đầy lo lắng.

— Con đi lần này có biết bao giờ mới trở về không?

Trần Công Thận mỉm cười:

— Con cũng không biết. Nhưng khi đất nước còn chiến tranh thì con phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Những ngày ở chiến trường không hề dễ dàng.

Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Lương thực, thuốc men và phương tiện đều thiếu thốn.

Một người đồng đội nói:

— Thận này, chiến trường khắc nghiệt quá!

Ông đáp:

— Khó khăn thì càng phải đoàn kết. Chúng ta còn có đồng đội bên cạnh.

Trong mỗi nhiệm vụ, Trần Công Thận luôn cố gắng hoàn thành công việc được giao.

Có lần, đơn vị nhận nhiệm vụ quan trọng.

Một chiến sĩ trẻ lo lắng:

— Nếu gặp quân địch giữa đường thì sao?

Trần Công Thận bình tĩnh nói:

— Phải quan sát thật kỹ và giữ vững đội hình. Khi đồng đội cần giúp đỡ, không được bỏ lại phía sau.

Mọi người động viên nhau rồi lên đường.

Đường hành quân dài và đầy nguy hiểm.

Có những lúc tiếng máy bay vọng xuống từ bầu trời.

Tất cả nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp.

Khi tiếng động cơ xa dần, Trần Công Thận kiểm tra từng người:

— Mọi người có ai bị thương không?

Một chiến sĩ đáp:

— Không ai bị thương.

Ông nói:

— Vậy tiếp tục lên đường. Nhiệm vụ vẫn còn phía trước.

Những ngày tháng chiến đấu cứ thế trôi qua.

Tuổi trẻ của ông và những người đồng đội gắn với những con đường hành quân, những trận chiến và những lần chia tay.

Có người trở về.

Có người mãi mãi nằm lại trên chiến trường.

Mỗi lần một đồng đội hy sinh, những người còn lại càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Một người lính nói:

— Chúng ta phải sống và chiến đấu thay cả phần của những người đã nằm xuống.

Trần Công Thận gật đầu:

— Đúng vậy. Sự hy sinh của họ không được phép bị lãng quên.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Những người còn sống trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng ký ức về những năm tháng gian khổ vẫn luôn ở lại.

Nhiều năm sau, một người trẻ hỏi một cựu chiến sĩ:

— Điều gì khiến các bác có thể vượt qua những năm tháng khốc liệt như vậy?

Ông trả lời:

— Đó là tình yêu quê hương, tình đồng đội và niềm tin rằng rồi đất nước sẽ có ngày hòa bình.

Người trẻ nhìn những người lính năm xưa và hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được xây dựng từ biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của thế hệ đi trước.

BÀI HỌC

Câu chuyện về Trần Công Thận nhắc chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc và sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Trong cuộc sống, khi gặp khó khăn, chúng ta cần biết đoàn kết, giúp đỡ nhau và kiên trì hoàn thành những việc mình đã nhận trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn