Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ GỬI LẠI CHIẾC ĐỒNG HỒ TRƯỚC KHI VƯỢT SÔNG THẠCH HÃN

Lạng Sơn03/07/2026sưu tầm (xã Kháng Chiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1972.Mưa bom vẫn đang phủ kín bầu trời Quảng Trị. Bên bờ bắc sông Thạch Hãn, từng tốp chiến sĩ lặng lẽ tập kết chuẩn bị vượt sông vào Thành cổ.Trong số đó có chiến sĩ trẻ tên Thành, quê ở Nghệ An. Năm ấy anh mới 21 tuổi.Trước giờ lên đường, Thành lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ đã bạc màu. Đây là kỷ vật duy nhất cha anh để lại trước khi mất.Anh đưa chiếc đồng hồ cho người bạn thân cùng đơn vị.Nếu tao không trở về, nhờ mày gửi lại cho mẹ.Người bạn gạt đi: Nói linh tinh gì đó, vài bữa nữa lại gặp nhau thôi.Thành chỉ cười.Những người lính đã quá quen với việc đối diện cái chết. Họ hiểu có những lời dặn tưởng như bình thường nhưng lại là lời từ biệt cuối cùng.Đêm hôm ấy, đơn vị vượt sông.Pháo sáng từ phía địch bắn lên trắng cả bầu trời.Những chiếc thuyền nhỏ vừa rời bến đã bị pháo kích dữ dội.Nước sông tung lên thành từng cột cao.Tiếng gọi nhau lẫn trong tiếng đạn nổ.Khi đơn vị đến được bờ nam, người ta không còn thấy Thành nữa.Không ai biết anh hy sinh lúc nào.Không ai biết anh nằm lại ở đoạn sông nào.Người bạn giữ chiếc đồng hồ ấy suốt hơn 40 năm.Sau hòa bình, ông nhiều lần trở lại Thạch Hãn.Mỗi lần thả hoa xuống sông, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ tuổi năm nào.Năm 2018, trong một chương trình tri ân tại Quảng Trị, ông trao lại chiếc đồng hồ cho gia đình liệt sĩ.Người mẹ năm ấy đã ngoài 90 tuổi.Bà cầm chiếc đồng hồ cũ, bật khóc.Bốn mươi sáu năm chờ đợi.Chiếc đồng hồ là vật duy nhất của người con trở về.Không có hài cốt.Không có di vật nào khác.Chỉ có thời gian đã dừng lại mãi mãi ở tuổi 21.Nhưng sự hy sinh của anh thì còn sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn